GÁNH ĐÀO NGUYÊN 5
5.
Möa thuaän gioù hoøa, laïi chaúng maáy khi quan Taây chuû tænh chieáu coá gheù thaêm, naêm nay ñình Myõ Hueà toå chöùc leä Kyø yeân taát baät, linh ñình hôn döï tính.
5.
Möa thuaän gioù hoøa, laïi chaúng maáy khi quan Taây chuû tænh chieáu coá gheù thaêm, naêm nay ñình Myõ Hueà toå chöùc leä Kyø yeân taát baät, linh ñình hôn döï tính.
4. Sợ rình rang làm phiền phức xóm làng, ông Hương giáo Thảo dự tính ngày cúng giỗ đầu cho vợ phải làm sao cho thật gọn. Không dè chòm xóm cũng nhớ ngày bà Hương giáo mất nên tự động xách gà, xách vịt đến dự thật đông rồi hè nhau nấu nướng, cúng kính, lại còn bày ra chơi đàn ca tài tử và những trò vui mà họ nghĩ hồi còn sống bà Hương giáo thích.
3. Bà Hương giáo Thảo chết, cái chết sao mà oan uổng và vô lý đến không ngờ. ... Nửa đêm. Tiếng chân thình thịch, tiếng đập mạnh vào cánh cửa nhà, rồi tiếng người thảng thốt kêu ơi ới.
2. Đói vì thất bát mùa màng. Lạnh vì mùa đông khắc nghiệt. Ấy, là cái năm có quá nhiều điều tai ương, xui rủi nên suốt sáu bảy tháng liền không ít mái nhà tranh vắng ngắt khói cơm chiều. Chỉ đến khi con gió chướng muộn màng mang về một chút hương hoa và nắng ấm, người ta mới sực nhớ ra: “À! Tết đến”.
1.
Chiếc xe bò lọc cọc trên con đường đá đỏ dài xa hun hút, chở theo mấy thằng nhóc con hí hửng cười toe toét, giành được cầm dùi trống gõ xập xình.
- Alô! Alô!… Đêm nay…, tối đêm nay, gánh Đào Nguyên chúng tôi…
Con gió giao mùa lồng lộng.
Những người đang làm đồng ngẩng lên cố lắng tai nghe tiếng loa hụt hưỡi tiếng được tiếng không, rồi cúi xuống cố nhanh tay làm cho xong công việc cuối ngày.
Mấy ngày nay, chiều nào cũng mong ngóng chiếc xe rao bảng đi qua rồi nôn nao chờ đến tối để đi xem hát, họ vui, niềm vui chợt đến.
Cũng phải thôi. Xóm nghèo. Không kể chừng mươi nóc gia vốn là dân cố cựu nên ít nhiều cũng có đất đai, sản nghiệp. Còn lại số đông là dân nghèo tứ xứ đến định cư, không vốn liếng cũng không của cải, ai nấy cũng đều tất bật mưu sinh nên chẳng mấy khi có được trò vui.