<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom"
      xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" 
      xml:lang="vn">
<title>NGUYỄN NHẬT NAM</title> 
<link rel="alternate" type="text/html" href="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com" /> 
<link href="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com/rss/atom/3222" rel="self" type="application/rss+xml" />
	 
	<updated>2012-04-01T19:46:20+07:00</updated> 
<generator>lifetype-1.2.11_r7114</generator> 
<id>http://nguyennhatnam.vnweblogs.com/rss/atom/3222</id>
 
<rights>Copyright (c) nguyennhatnam</rights> 
  
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-04-01:357058</id>
 <title>Chùm thơ lục bát của Phong Tâm</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com/post/3222/357058" /> 
  
 <updated>2012-04-01T19:46:20+07:00</updated> 
 <summary type="text">    Thơ  Phong T&amp;acirc;m  Bến Tre ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>nguyennhatnam</name> 
</author> 
<dc:subject>
Tác phẩm bạn bè 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com"> 
     Thơ  Phong T&acirc;m  Bến Tre       &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trắng thơm    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  C&aacute;nh hồng đan tiếng chim oanh     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thơm trong vạt nắng thơm c&agrave;nh gi&oacute; thơm    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Tay qu&ecirc;n để sợi t&oacute;c buồn     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Thả hồn ngậm &aacute;nh mắt buồn tim d&acirc;ng    &nbsp;   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; B&oacute;ng cũ    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Em về qua hẻm phố xưa     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Gi&oacute; buồn thơm sợi t&oacute;c mưa h&ocirc;m n&agrave;o    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Chiều xa nhớ giọt b&ocirc;ng ng&acirc;u     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hương c&agrave; ph&ecirc; c&aacute;nh r&egrave;m xao dưới h&egrave;    &nbsp;   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Thả    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Thả trời xuống biển th&ecirc;m s&acirc;u     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Th&agrave; em trắng bạc phơ m&agrave;u t&oacute;c anh    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Thả hoang sơ giữa tụi m&igrave;nh     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nửa xanh nửa t&iacute;m nửa b&igrave;nh minh đen     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhắm hai con mắt sợ h&egrave;n     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ng&oacute; tr&acirc;n trối ngại trăng đ&egrave;n hư hao    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  P.T    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;   18/3/2012    
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-12-27:344264</id>
 <title>Ảnh Thanh Vũ</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com/post/3222/344264" /> 
  
 <updated>2011-12-27T19:20:39+07:00</updated> 
 <summary type="text">     </summary> 
 <author> 
  
 <name>nguyennhatnam</name> 
</author> 
<dc:subject>
Tác phẩm bạn bè 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com"> 
       
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-12-27:344263</id>
 <title>Thơ... thẩn của Nguyễn Nhật Nam</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com/post/3222/344263" /> 
  
 <updated>2011-12-27T19:11:29+07:00</updated> 
 <summary type="text"> ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>nguyennhatnam</name> 
</author> 
<dc:subject>
Nhật ký 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com"> 
  &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Vọng    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Em, đ&ocirc;i c&aacute;nh chuồn chuồn mỏng d&aacute;nh     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; lượn lờ vạt sậy ven s&ocirc;ng     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chợt b&acirc;ng khu&acirc;ng     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; nghe dập dềnh s&oacute;ng h&aacute;t     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; c&acirc;u ca dao     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; xưa, mẹ mong gả thiếp về giồng     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;      &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;N.N.N    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;   Bến Tre, đ&ecirc;m Noel - 2011    
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-10-15:330488</id>
 <title>Tuổi thơ - Ảnh Thanh Vũ</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com/post/3222/330488" /> 
  
 <updated>2011-10-15T20:56:57+07:00</updated> 
 <summary type="text">     </summary> 
 <author> 
  
 <name>nguyennhatnam</name> 
</author> 
<dc:subject>
Tác phẩm bạn bè 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com"> 
       
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-10-15:330487</id>
 <title>Truyện ngắn</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com/post/3222/330487" /> 
  
 <updated>2011-10-15T20:41:13+07:00</updated> 
 <summary type="text">    &amp;nbsp;       Truyện ngắn     &amp;nbsp; ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>nguyennhatnam</name> 
</author> 
<dc:subject>
Truyện ngắn 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com"> 
     &nbsp;       Truyện ngắn     &nbsp;      &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;    Ng&agrave;y của những m&ugrave;a thu đi qua        &nbsp;       &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Nguyễn Nhật Nam        &nbsp;     &nbsp;     - Vẫn l&agrave; ph&ograve;ng cũ, chị nh&eacute;! Tr&ecirc;n đ&oacute; đ&atilde; c&oacute; đủ những thứ cần d&ugrave;ng. Thiếu g&igrave;, chị cứ gọi, t&ocirc;i sẽ mang l&ecirc;n.     Chủ kh&aacute;ch sạn l&agrave; một c&ocirc; g&aacute;i trẻ c&oacute; v&oacute;c d&aacute;ng đẫy đ&agrave;, cổ &aacute;o rộng hớ h&ecirc;nh khoe đường rảnh l&otilde;m s&acirc;u giữa đ&ocirc;i g&ograve; ngực to n&uacute;c n&iacute;ch. C&ocirc; n&oacute;i v&agrave; hỏi khi đưa cho t&ocirc;i ch&ugrave;m m&oacute;c kh&oacute;a lủng lẳng c&aacute;i ch&igrave;a v&agrave; tấm m&ecirc;-ca&nbsp; c&oacute; ghi số 8 v&agrave; h&agrave;ng chữ nhỏ &ldquo;Kh&aacute;ch sạn C&aacute;t Tường&rdquo;:     - Chị đi thang m&aacute;y cho khỏe?     - Kh&ocirc;ng. C&aacute;m ơn. T&ocirc;i th&iacute;ch bộ.     Lững thững bước l&ecirc;n mấy bậc cầu thang, t&ocirc;i tảng lờ như kh&ocirc;ng thấy c&ocirc; chủ kh&aacute;ch sạn nh&igrave;n theo nheo mắt, nhếch m&ocirc;i&nbsp; cười nụ. Kh&ocirc;ng hiểu l&agrave; cảm th&ocirc;ng hay xoi m&oacute;i, nhưng r&otilde; r&agrave;ng &aacute;nh mắt v&agrave; nụ cười ấy l&agrave;m t&ocirc;i kh&oacute; chịu. C&aacute;nh cửa kh&eacute;p lại. Mọi thứ &acirc;m thanh đều bỏ lại b&ecirc;n ngo&agrave;i. Căn ph&ograve;ng chỉ c&ograve;n tiếng đều đều t&iacute;ch tắc của chiếc đồng hồ treo tường. Mười s&aacute;u giờ bốn mươi lăm ph&uacute;t. &ldquo;C&ograve;n sớm ch&aacute;n!&rdquo; T&ocirc;i liếc nh&igrave;n đồng hồ, ch&eacute;p miệng. Mấy ng&agrave;y nay, đầu &oacute;c t&ocirc;i rối b&ugrave; với những suy nghĩ vẩn vơ. Chấp nhận cuộc hẹn h&ograve;, t&ocirc;i đ&atilde; chủ động đến sớm hơn giờ Kiểm hẹn. Đ&ecirc;m qua mất ngủ, t&ocirc;i mệt mỏi nằm vật tr&ecirc;n giường, kh&eacute;p hờ đ&ocirc;i mắt, suy nghĩ vẩn vơ. Bốn mươi hai tuổi. T&ocirc;i đ&atilde; đi qu&aacute; nửa đời người. Nhiều đ&ecirc;m, rất nhiều đ&ecirc;m thao thức, t&ocirc;i kh&ocirc;ng ch&uacute;t ngạc nhi&ecirc;n khi biết được l&ograve;ng m&igrave;nh đ&atilde;&nbsp; lớn dần nỗi sợ h&atilde;i c&ocirc; đơn v&agrave; bắt đầu nhiều ước mơ ch&aacute;y bỏng. Bốn mươi hai tuổi. Cũng như những người đ&agrave;n b&agrave; kh&aacute;c, t&ocirc;i khao kh&aacute;t c&oacute; một m&aacute;i ấm gia đ&igrave;nh, được l&agrave;m vợ của một &ocirc;ng chồng mẫu mực v&agrave; được l&agrave;m mẹ của những đứa con ngoan. Vậy th&ocirc;i. &ldquo;Kẽ n&agrave;o gi&agrave;u mộng tưởng nhất, kẽ đ&oacute; nhiều đau khổ nhất&rdquo;. T&ocirc;i kh&ocirc;ng mộng tưởng. T&ocirc;i mơ ước, một thứ mơ ước thật giản dị, b&igrave;nh thường.     Kh&ocirc;ng phải l&agrave; k&ecirc;nh kiệu hay tự l&agrave;m cao gi&aacute;. Suy cho c&ugrave;ng, c&aacute;i ng&agrave;n v&agrave;ng đời con g&aacute;i, t&ocirc;i đ&atilde; qu&aacute; ng&acirc;y thơ kh&ocirc;ng biết, cũng kh&ocirc;ng giữ được. Vậy th&igrave;, khi tuổi sắp về chiều, c&oacute; n&ecirc;n kh&ocirc;ng khi ph&oacute; mặc cho số phận đưa đẩy h&ecirc;n xui để lao v&agrave;o những cuộc phi&ecirc;u lưu t&igrave;nh &aacute;i m&agrave; kh&ocirc;ng ch&uacute;t b&acirc;ng khu&acirc;ng lắng nghe nhịp đập của tr&aacute;i tim thổn thức để c&acirc;n ph&acirc;n, chọn lựa cho m&igrave;nh một một nơi chốn b&igrave;nh y&ecirc;n l&agrave;m ga đỗ cuối một đời người?     Gẫm lại, tr&ecirc;n cuộc đời nầy bất kỳ thứ g&igrave; cũng c&oacute; c&aacute;i gi&aacute; của n&oacute;. Cho n&ecirc;n, khi đ&atilde; quyết định th&igrave; d&ugrave; mắc hay rẻ, hạnh ph&uacute;c hay khổ đau, thanh cao hay trần tục ho&agrave;n to&agrave;n l&agrave; do ở nơi m&igrave;nh. &ldquo;B&igrave;nh t&acirc;m. Phải hết sức b&igrave;nh t&acirc;m&rdquo;. T&ocirc;i nghĩ vậy v&agrave; chậm rải đi v&agrave;o ph&ograve;ng tắm. Những giọt nước m&aacute;t chảy đều tr&ecirc;n da thịt l&agrave;m đầu &oacute;c tỉnh t&aacute;o hơn. Nh&igrave;n t&ocirc;i, t&ocirc;i mỉm cười. Tấm kiếng buồng tắm cao tầm qu&aacute; đầu người đủ để t&ocirc;i ngắm nh&igrave;n t&ocirc;i trần trụi, uốn&nbsp; &eacute;o, vuốt ve những đường cong gợi cảm. Đẹp chứ! Chẳng b&eacute;o ph&igrave;, cũng chưa chảy xệ, đ&uacute;ng hơn, l&agrave; tr&ograve;n lẵng, chắc nịch v&agrave; hấp dẫn. T&ocirc;i vẫn c&ograve;n đẹp. &Iacute;t ra, t&ocirc;i cũng đẹp hơn c&ocirc; chủ kh&aacute;ch sạn C&aacute;t Tường đẫy đ&agrave;, đỏm d&aacute;ng. T&ocirc;i tự tin như vậy khi bất chợt bắt gặp những cặp mắt h&aacute;u h&aacute;u của nhiều g&atilde; đ&agrave;n &ocirc;ng. Kiểm dường như cũng vậy, kh&ocirc;ng kh&aacute;c. Vừa mấy ng&agrave;y trước đ&acirc;y th&ocirc;i. Buổi trưa, trời nắng chang chang bỗng dưng sụp tối sầm v&agrave; mưa rơi lất phất, t&ocirc;i gh&eacute; v&agrave;o hiệu  shop  thời trang của con nhỏ bạn Lan Hương để đụt mưa, tiện thể sắm một đ&ocirc;i gi&agrave;y. L&uacute;c trả tiền, n&oacute; lắc đầu, cười &ldquo;Đ&atilde; c&oacute; người trả gi&uacute;p&rdquo;. &ldquo;Trả gi&uacute;p? Ai trả?&rdquo;. T&ocirc;i hỏi. Nh&igrave;n theo hướng n&oacute; đang nheo nheo h&aacute;y mắt, su&yacute;t nữa t&ocirc;i đ&atilde; bật cười khi nh&igrave;n bộ điệu luống cuống của người đ&agrave;n &ocirc;ng tuổi độ qu&aacute; năm mươi, thấp l&ugrave;n v&agrave; to b&eacute;o. Vờ như chăm ch&uacute; chọn h&agrave;ng nhưng khi t&ocirc;i vừa quay mặt đi, hắn lại tiếp tục nh&igrave;n t&ocirc;i ch&ograve;ng chọc. &ldquo;&Ocirc;ng anh họ của em đ&oacute;. Kiểm &ldquo;t&ocirc;m&rdquo;, đại gia xứ biển. M&igrave;nh gi&agrave; ch&aacute;t rồi. Chị nh&igrave;n tướng t&aacute; xem c&oacute; được kh&ocirc;ng, em l&agrave;m mối? L&uacute;c trước, nhờ được chị khuy&ecirc;n, em với anh Thiện&hellip;&rdquo;. &ldquo;Th&ocirc;i, bỏ đi! Chuyện cũ, nhắc l&agrave;m g&igrave;? Tiền mua gi&agrave;y, tao mua, tao trả. Kh&ocirc;ng quen, ai lại trả d&ugrave;m!&rdquo;. T&ocirc;i n&oacute;i v&agrave; dứt kho&aacute;t để tiền l&ecirc;n b&agrave;n rồi băng qua ph&iacute;a b&ecirc;n kia đường d&ugrave; mưa đ&atilde; bắt đầu nặng hạt.     Rất t&igrave;nh cờ v&agrave; đơn giản. Chuyện qua đường, về tới nh&agrave; trọ l&agrave; t&ocirc;i qu&ecirc;n mất. Chạng vạng, l&uacute;c t&ocirc;i đang c&ugrave;ng đ&aacute;m em &uacute;t h&agrave;o hứng chơi tr&ograve; đỏ đen s&aacute;t phạt, Lan Hương gọi điện thoại rủ t&ocirc;i ăn tối. L&agrave; đ&agrave;n em cũ, kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; phải ngại. Th&igrave; đi. Ng&agrave;y cuối tuần, qu&aacute;n Đ&ocirc;ng Ch&acirc;u rất đ&ocirc;ng thực kh&aacute;ch. T&ocirc;i đến đ&uacute;ng l&uacute;c Lan Hương v&agrave; Kiểm &ldquo;t&ocirc;m&rdquo; c&ugrave;ng đến.&nbsp; Buổi ăn tối đầu ti&ecirc;n thật nhạt nhẽo v&agrave; kh&ocirc;ng c&oacute; ch&uacute;t g&igrave; ấn tượng. Vậy m&agrave;, suốt cả tuần lễ, khuya n&agrave;o chu&ocirc;ng điện thoại cũng reo. Kh&ocirc;ng phải Lan Hương. L&agrave; Kiểm. Cả tiếng đồng hồ, t&ocirc;i như bị &ldquo;tra tấn&rdquo; khi bắt buộc phải nghe hắn tỉ t&ecirc;, kể lể đủ thứ chuyện tr&ecirc;n trời dưới đất. M&agrave;, dường như t&ocirc;i cũng c&oacute; ch&uacute;t xi&ecirc;u l&ograve;ng v&agrave; cảm thấy c&oacute; g&igrave; thi&ecirc;u thiếu v&agrave;o mỗi đ&ecirc;m khuya hắn chưa kịp gọi. Ng&agrave;y thứ t&aacute;m của &ldquo;c&acirc;u chuyện t&igrave;nh qua điện thoại&rdquo; nầy, buổi trưa, hắn r&iacute; rố b&aacute;o tin v&agrave; trịnh trọng mời t&ocirc;i cơm trưa để mừng một vố l&agrave;m ăn thắng lớn. Lan Hương kh&ocirc;ng đến. Bữa ăn thịnh soạn chỉ c&oacute; hai người, Kiểm &acirc;n cần gắp bỏ thức ăn v&agrave; mời t&ocirc;i uống rượu. Mấy ly rượu mừng, t&ocirc;i kh&ocirc;ng say nhưng chuếnh cho&aacute;ng. Kiểm gh&eacute; v&agrave;o tai t&ocirc;i &ldquo;Cẩm Thu! Đi với anh, em nh&eacute;!&rdquo;. T&ocirc;i gật đầu. Trời ạ! Chưa thể n&oacute;i l&agrave; y&ecirc;u nhưng kh&ocirc;ng hiểu sao t&ocirc;i lại c&oacute; một quyết định qu&aacute; mức dễ d&atilde;i, vội v&agrave;ng. Chở t&ocirc;i đảo một v&ograve;ng quanh thị x&atilde;, cuối c&ugrave;ng Kiểm đỗ xe v&agrave;o kh&aacute;ch sạn. Lần đầu ti&ecirc;n đến đ&acirc;y, với Kiểm, tất nhi&ecirc;n cũng chỉ để l&agrave;m một việc b&igrave;nh thường, hết sức b&igrave;nh thường nhưng kh&ocirc;ng thể thiếu khi da thịt của con đực v&agrave; con c&aacute;i chạm v&agrave;o nhau. H&ocirc;m đ&oacute; kh&aacute;ch đ&ocirc;ng, người v&agrave;o ra nườm nượp. T&ocirc;i im lặng đứng ngắm nh&igrave;n bức tranh &ldquo;Rừng thu&rdquo; khổ ph&oacute;ng to gần bằng mảng tường kh&aacute;ch sảnh.     - Dạ! Hết ph&ograve;ng rồi ạ!     - Hết ph&ograve;ng?     - Dạ! Hết ph&ograve;ng. Anh th&ocirc;ng cảm, đang tuần lễ tổ chức Hội chợ. C&aacute;c doanh nghiệp ở th&agrave;nh phố v&agrave; mười mấy tỉnh đồng bằng về đ&ocirc;ng lắm! Họ thu&ecirc; hết cả ph&ograve;ng. Kh&ocirc;ng chỉ C&aacute;t Tường đ&acirc;u, m&agrave; cả c&aacute;i chợ Thị x&atilde; nầy e rằng cũng kh&ocirc;ng c&oacute; kh&aacute;ch sạn n&agrave;o c&ograve;n trống chỗ.     - Th&igrave;&hellip; t&ocirc;i cũng l&agrave;&hellip;     &nbsp;C&oacute; thể, giọng Kiểm c&aacute;u gắt khiến c&ocirc; chủ kh&aacute;ch sạn &aacute;y n&aacute;y v&agrave; c&oacute; ch&uacute;t ấn tượng về hai người kh&aacute;ch lạ. Chăm ch&uacute; r&agrave; ng&oacute;n tay tr&ecirc;n tấm bản đồ bố tr&iacute; ph&ograve;ng, c&ocirc; buột miệng n&oacute;i như reo:     - &Agrave;! C&oacute; đ&acirc;y rồi! C&oacute; người kh&aacute;ch vừa mới trả ph&ograve;ng. Tầng 3. Ph&ograve;ng số 8. Mời anh chị&hellip;     L&ecirc;n ph&ograve;ng. Tay trong tay bối rối kh&ocirc;ng biết l&agrave;m g&igrave;, t&ocirc;i lẩm nhẩm đếm từng nấc bậc cầu thang. Đ&oacute; l&agrave; một căn ph&ograve;ng cuối d&atilde;y, mặt ng&oacute; ra con đường lớn, b&ecirc;n kia đường l&agrave; s&ocirc;ng, b&ecirc;n kia s&ocirc;ng l&agrave; tấm thảm m&agrave;u xanh b&aacute;t ng&aacute;t rừng dừa. Tựa lưng v&agrave;o th&agrave;nh lan can lơ đễnh nh&igrave;n đ&aacute;m m&acirc;y thu l&atilde;ng đ&atilde;ng tr&ocirc;i v&ocirc; định, t&ocirc;i bật cười khan. L&agrave; định mệnh? Hay, l&agrave; một sự tr&ugrave;ng hợp ngẫu nhi&ecirc;n? Th&igrave; cũng vậy th&ocirc;i. Đời người l&agrave; một vở kịch bi h&agrave;i m&agrave; định mệnh hay số phận cũng chỉ l&agrave; những tr&ugrave;ng hợp ngẫu nhi&ecirc;n được g&atilde; thầy tuồng d&agrave;y c&ocirc;ng sắp xếp. Tầng 3, ph&ograve;ng 8. T&ocirc;i sinh ng&agrave;y ba th&aacute;ng T&aacute;m - ng&agrave;y của những m&ugrave;a thu đi qua, ghi nhận sự hiện hữu của t&ocirc;i tr&ecirc;n cuộc đời nầy. Bốn mươi hai bậc thang chia đều giữa hai chiếu nghỉ - đường biểu diễn của bản đồ thị đời t&ocirc;i: bốn mươi hai tuổi, một lần m&ecirc; thiếp bị biến th&agrave;nh đ&agrave;n b&agrave; v&agrave; một lần tự nguyện l&agrave;m thi&ecirc;n chức duy tr&igrave; n&ograve;i giống của đ&agrave;n b&agrave;.     T&ocirc;i định n&oacute;i với Kiểm điều đang chợt nghĩ nhưng chưa kịp n&oacute;i. Vừa mở cửa, Kiểm đ&atilde; đẩy t&ocirc;i v&agrave;o ph&ograve;ng, gấp g&aacute;p tốc &aacute;o t&ocirc;i l&ecirc;n, cặp mắt đờ đẫn v&agrave; đ&ocirc;i b&agrave;n tay t&aacute;o tợn. T&ocirc;i kh&ocirc;ng hưởng ứng cũng kh&ocirc;ng phản kh&aacute;ng m&agrave; bu&ocirc;ng xu&ocirc;i v&agrave; chịu đựng. Th&acirc;n h&igrave;nh ph&igrave; nộn của Kiểm đ&egrave; ập t&ocirc;i xuống giường, cuồng nộ, tham lam, v&ugrave;i dập. M&ugrave;i nước hoa trộn lẫn m&ugrave;i mồ h&ocirc;i hăng hắc khiến t&ocirc;i c&oacute; cảm gi&aacute;c ngạt thở v&agrave; m&ecirc; thiếp. Mơ hồ m&agrave; tỉnh t&aacute;o, t&ocirc;i như đang bềnh bồng tr&ocirc;i ngược tr&ecirc;n d&ograve;ng s&ocirc;ng k&yacute; ức của tuổi thơ bất hạnh v&agrave; của nửa đời người lăn lốc giữa chợ người.     N&oacute;i thật l&ograve;ng, t&ocirc;i rất m&ugrave; mờ về c&aacute;i x&oacute;m ngh&egrave;o ven biển qu&ecirc; t&ocirc;i. Năm tuổi, t&ocirc;i đ&atilde; ngơ ng&aacute;c nh&igrave;n ba m&aacute; t&ocirc;i chia tay, một cuộc chia tay nhiều nước mắt. Lạ kỳ. Chỉ mới vừa ng&acirc;n ngấn d&ograve;ng nước mắt, hai b&agrave;n tay nắm chặt hai b&agrave;n tay gầy guộc của m&aacute; t&ocirc;i v&agrave; thủ thỉ dặn d&ograve;, ba t&ocirc;i vụt h&eacute;t to l&ecirc;n những lời văng tục. H&agrave;ng x&oacute;m k&eacute;o lại can ngăn, ba t&ocirc;i c&agrave;ng được nước, thẳng tay t&aacute;t mạnh v&agrave;o mặt khiến m&aacute; t&ocirc;i lảo đảo, ph&oacute;ng vọt ra ngo&agrave;i chạy như trối chết.. Cầm m&aacute;c v&oacute;t đuổi theo một đỗi, &ocirc;ng hậm hực quay trở lại, ch&acirc;m lửa rồi qu&agrave;y quả bỏ đi khi ngọn lửa đ&atilde; thi&ecirc;u rụi căn nh&agrave; xi&ecirc;u vẹo. &ldquo;Chuyện người lớn, khi lớn kh&ocirc;n rồi tụi con sẽ hiểu&rdquo;. M&aacute; t&ocirc;i dỗ d&agrave;nh chị em t&ocirc;i m&agrave; rưng rưng nước mắt nh&igrave;n những người h&agrave;ng x&oacute;m tốt bụng đang chung tay dựng lại căn nh&agrave;. Ba t&ocirc;i đi, m&aacute; t&ocirc;i kh&ocirc;ng giận m&agrave; thương nhớ, chờ mong khắc khoải. Nhiều đ&ecirc;m, khi nghe từ đ&acirc;u đ&oacute; xa xa vẳng l&ecirc;n tiếng s&uacute;ng, m&aacute; t&ocirc;i đ&atilde; lật đật ngồi bật dậy thắp l&ecirc;n b&agrave;n thờ &ocirc;ng b&agrave; nội mấy n&eacute;n nhang thơm, l&acirc;m r&acirc;m cầu nguyện.     Ng&agrave;y th&aacute;ng nặng nề tr&ocirc;i qua trong nỗi nhớ. Mấy năm sau, v&agrave;o một buổi s&aacute;ng đẹp trời, x&oacute;m l&agrave;ng bỗng rợp cờ hoa v&agrave; rộn rả tiếng cười vui mừng ng&agrave;y đo&agrave;n tụ. Ba t&ocirc;i vẫn biền biệt kh&ocirc;ng về, m&atilde;i m&atilde;i kh&ocirc;ng về. N&agrave;o giờ, cuộc sống cả nh&agrave; chỉ nhờ v&agrave;o đ&ocirc;i b&agrave;n tay th&ocirc; r&aacute;p v&agrave; những giọt mồ h&ocirc;i vương m&ugrave;i b&ugrave;n đất của ba t&ocirc;i. Vắng &ocirc;ng, cảnh nh&agrave; t&uacute;ng thiếu c&agrave;ng th&ecirc;m t&uacute;ng thiếu. C&oacute; điều, d&ugrave; đ&oacute;i, d&ugrave; no, bao giờ m&aacute; t&ocirc;i cũng cấm tuyệt kh&ocirc;ng cho t&ocirc;i l&eacute;n đi m&ograve; cua, bắt ốc m&agrave; phải ng&agrave;y ng&agrave;y cắp s&aacute;ch đến trường. Mười hai tuổi, t&ocirc;i đ&atilde; bắt đầu thấm th&iacute;a m&ugrave;i đời. M&ugrave;a m&agrave;ng thất b&aacute;t bởi nạn dịch rầy n&acirc;u, hạt gạo qu&yacute; hơn v&agrave;ng n&ecirc;n d&ugrave; một phần cơm độn đến ba phần khoai chuối cũng kh&ocirc;ng đủ c&aacute;i để ăn. Trường xa. Tan buổi học chiều, t&ocirc;i dầm mưa tất tả chạy về nh&agrave; kịp trước khi trời sụp tối. V&agrave;o buồng thay quần &aacute;o, t&ocirc;i chết điếng kh&ocirc;ng tin v&agrave;o mắt m&igrave;nh khi nh&igrave;n thấy tấm th&acirc;n mảnh mai yếu đuối của m&aacute; t&ocirc;i đang như con rắn uốn &eacute;o tr&ecirc;n giường, ph&iacute;a dưới th&acirc;n thể trần truồng của một g&atilde; đ&agrave;n &ocirc;ng lạ hoắc. Nh&agrave; xa, chợ cũng xa. Tuốt tr&ecirc;n chợ huyện, nhiều người tạo kế sinh nhai bằng c&aacute;ch sắm ghe c&oacute; trọng tải lớn rồi biến n&oacute; th&agrave;nh c&aacute;i &ldquo;chợ nho nhỏ lưu động&rdquo; xu&ocirc;i ngược tr&ecirc;n khắp c&aacute;c s&ocirc;ng rạch qu&ecirc; t&ocirc;i để b&aacute;n một số c&aacute;c mặt h&agrave;ng cần thiết cho nhu cầu sinh hoạt, ăn uống h&agrave;ng ng&agrave;y. Thằng Ba Đực chủ ghe l&agrave; một. N&oacute; đ&atilde; gh&eacute; nh&agrave; t&ocirc;i, đ&atilde; mặc cả cho một cuộc vụng trộm &aacute;i &acirc;n với m&aacute; t&ocirc;i bằng mười k&yacute; gạo v&agrave; mười g&oacute;i thuốc cảm mạo t&aacute;n nh&atilde;n hiệu Con C&ograve;. &ldquo;Tẻn ơi! Đừng giận m&aacute;! Thằng T&iacute; sốt li b&igrave;, mấy ng&agrave;y kh&ocirc;ng thuốc men, kh&ocirc;ng cơm ch&aacute;o. Đừng giận m&aacute;, Tẻn ơi!&rdquo;. M&aacute; t&ocirc;i kh&oacute;c. T&ocirc;i kh&oacute;c. Tuổi mười ba, t&ocirc;i đ&atilde; hiểu được tấm l&ograve;ng bao la của mẹ. Nhưng rồi sự hy sinh cao cả v&agrave; tấm l&ograve;ng biển trời bao la ấy cũng kh&ocirc;ng thể gi&agrave;nh lại sinh mệnh của em t&ocirc;i. Thằng T&iacute; chết, k&eacute;o theo cơn đột quỵ của người mẹ hiền từ. Thương m&aacute; v&ocirc; c&ugrave;ng. Một h&ocirc;m, nh&igrave;n thấy đũng quần dấy m&aacute;u, t&ocirc;i k&ecirc;u th&eacute;t l&ecirc;n hoảng hốt khiến m&aacute; t&ocirc;i đang nằm bệnh liệt giường cũng phải ngồi bật dậy. Hiểu ra, b&agrave; cố gượng nhếch nụ cười hiền &ldquo;Kh&ocirc;ng sao đ&acirc;u, con. Mỗi th&aacute;ng một kỳ, mỗi kỳ v&agrave;i ba ng&agrave;y, sẽ hết&rdquo;. Lần đầu ti&ecirc;n v&agrave; cũng l&agrave; lần cuối c&ugrave;ng m&aacute; t&ocirc;i chải t&oacute;c cho t&ocirc;i, dạy t&ocirc;i b&agrave;i học vở l&ograve;ng thời con g&aacute;i. Ấy, l&agrave; một buổi chiều mưa buồn đứt ruột. T&ocirc;i vẫn sống, vẫn tiếp tục phải sống cuộc sống của con b&eacute; mồ c&ocirc;i một b&oacute;ng một th&acirc;n lủi thủi trong căn nh&agrave; nhiều kỷ niệm buồn đau da diết. Th&egrave;m được ấm &aacute;p trong v&ograve;ng tay y&ecirc;u thương của mẹ, nhiều đ&ecirc;m t&ocirc;i đ&atilde; ra nằm b&ecirc;n nấm mồ chưa xanh cỏ v&agrave; mơ ước biến th&agrave;nh c&ocirc; b&eacute; Nghi Xu&acirc;n được b&agrave; mẹ C&uacute;c Hoa hiện hồn về&nbsp; an ủi dỗ d&agrave;nh v&agrave; dịu d&agrave;ng chải t&oacute;c. Nhưng rồi, c&otilde;i trần gian đ&atilde; kh&ocirc;ng c&oacute; Bụt. Bảnh mắt ra, t&ocirc;i mủi l&ograve;ng thất vọng khi c&uacute;t c&ocirc;i vẫn ho&agrave;n c&ocirc;i c&uacute;t. &ldquo;Hạt muối cắn l&agrave;m đ&ocirc;i&rdquo;, một nửa d&agrave;nh cho con, một nửa d&agrave;nh cho đứa trẻ mồ c&ocirc;i tội nghiệp. H&agrave;ng x&oacute;m đều l&agrave; những người tốt bụng. Ngặt nỗi, đang buổi kh&oacute; khăn, c&ocirc;ng việc mưu sinh c&ograve;n vất vả th&igrave; đ&acirc;u ai c&oacute; thể k&eacute;o d&agrave;i ng&agrave;y th&aacute;ng cưu mang. T&ocirc;i đi. Ng&agrave;y t&ocirc;i gạt nước mắt ly qu&ecirc;, &ocirc;ng b&agrave; chủ đ&ograve; dọc đ&atilde; ng&acirc;n ngấn d&uacute;i v&agrave;o tay t&ocirc;i hai tr&aacute;i bắp luộc v&agrave; gật đầu cho t&ocirc;i qu&aacute; giang l&ecirc;n chợ tỉnh. Phố đ&ocirc;ng. Người đ&ocirc;ng. Bến chợ tấp nập t&agrave;u xe l&agrave;m t&ocirc;i cho&aacute;ng ngợp. Ngơ ng&aacute;c đứng ở bến đ&ograve;, người t&ocirc;i gặp đầu ti&ecirc;n l&agrave; một người đ&agrave;n b&agrave; l&ograve;e loẹt phấn son, v&oacute;c d&aacute;ng đẫy đ&agrave;, phốp ph&aacute;p. Liếc nh&igrave;n h&agrave;ng chữ b&ecirc;n m&eacute;p mui đ&ograve; ghi tuyến đường đ&ograve; dọc, b&agrave; xởi lởi n&oacute;i về chuyện con người v&agrave; đất c&aacute;t qu&ecirc; t&ocirc;i, cuối c&ugrave;ng xưng d&igrave; v&agrave; nhận t&ocirc;i l&agrave; ch&aacute;u họ. Quan hệ huyết thống họ h&agrave;ng thực hư thế n&agrave;o chưa biết, nhưng như người sắp chết đuối vớ được phao, t&ocirc;i lẽo đẽo đi theo b&agrave; d&igrave; họ.     &ldquo;Nh&agrave; mặt tiền. Dư ăn, dư để. Việc m&igrave;nh, m&igrave;nh l&agrave;m. Kh&ocirc;ng con c&aacute;i, cũng chẳng tin ai n&ecirc;n kh&ocirc;ng thu&ecirc; mướn người gi&uacute;p việc&rdquo;.     L&uacute;c hai d&igrave; ch&aacute;u l&uacute;i h&uacute;i lo buổi cơm chiều, b&agrave; d&igrave; họ đ&atilde; b&oacute;ng gi&oacute; ph&aacute;t kh&uacute;c dạo đầu như vậy. Nh&igrave;n tr&ecirc;n b&agrave;n b&agrave;y dọn &ecirc; hề thịt c&aacute;, t&ocirc;i chạnh l&ograve;ng nhớ mẹ, nhớ em v&agrave; những buổi cơm rau đạm bạc ở qu&ecirc; ngh&egrave;o.     - Ch&aacute;u cũng vậy, m&agrave; con th&igrave; cũng vậy. D&igrave; dượng muốn l&agrave;m lại c&aacute;i giấy khai sinh cho hợp ph&aacute;p, chịu h&ocirc;n?     B&agrave; d&igrave; vừa hỏi dứt c&acirc;u, &ocirc;ng dượng đ&atilde; xen v&agrave;o:     - Ch&aacute;u n&oacute; đ&atilde; về với m&igrave;nh, m&igrave;nh lo. B&agrave; hỏi ngặt qu&aacute; l&agrave;m sao n&oacute; d&aacute;m trả lời. Cứ vậy đi. Ba c&aacute;i loại giấy tờ nầy m&agrave; tốn k&eacute;m bao nhi&ecirc;u. Ờ! Con t&ecirc;n g&igrave;? Mấy tuổi?     - Dạ&hellip; con t&ecirc;n Tẻn. Mười lăm tuổi.     Nghe t&ocirc;i l&iacute; nh&iacute; n&oacute;i t&ecirc;n, d&igrave; dượng ng&oacute; nhau cười, lắc đầu nguầy nguậy. &Ocirc;ng dượng n&oacute;i khi đ&atilde; r&iacute;t mấy hơi thuốc l&aacute;:     - Tẻn? Xấu qu&aacute;! C&aacute;i t&ecirc;n nghe xấu qu&aacute;! Th&ocirc;i bỏ đi. Giấy tờ mới phải l&agrave;m t&ecirc;n mới. Mấy ng&agrave;y nữa l&agrave; đến tết Trung thu, tui t&iacute;nh đặt cho n&oacute; t&ecirc;n Thu. Gọi n&oacute; l&agrave; Cẩm Thu, b&agrave; nghe c&oacute; được h&ocirc;n, b&agrave;?     - Được qu&aacute; chớ! Tui Cẩm T&uacute;. N&oacute; Cẩm Thu. G&igrave; chớ c&aacute;i t&ecirc;n nầy nghe được lắm!     Gật g&ugrave;, d&igrave; T&uacute; cười hăng hắc, tiếng cười sảng kho&aacute;i của người gi&agrave;u. D&igrave; tỉ mỉ dạy t&ocirc;i b&agrave;i học đầu ti&ecirc;n về th&oacute;i dại kh&ocirc;n &ldquo;đ&egrave;n nh&agrave; ai nấy s&aacute;ng&rdquo; của cư d&acirc;n thị tứ v&agrave; những sinh hoạt đ&atilde; th&agrave;nh nếp của gia đ&igrave;nh d&igrave;. Đại kh&aacute;i, mỗi ng&agrave;y, s&aacute;ng sớm ra chợ cho vay tiền, trưa về ăn cơm, chiều trở ra chợ thu bạc g&oacute;p, sẫm tối về ăn cơm, tụng kinh niệm Phật. Thọ giới tr&igrave; chay. H&agrave;ng năm, phải một chuyến đi N&uacute;i B&agrave; ở T&acirc;y Ninh, một chuyến đi N&uacute;i Sam ở Ch&acirc;u Đốc. Năm n&agrave;o l&agrave;m ăn khắm kh&aacute; hơn th&igrave; c&oacute; th&ecirc;m v&agrave;i chuyến đi thăm ch&ugrave;a Khỉ, tắm b&ugrave;n v&agrave; tắm suối nước n&oacute;ng ở B&igrave;nh Ch&acirc;u&hellip;     Vậy l&agrave;, c&aacute;i t&ecirc;n Tẻn qu&ecirc; m&ugrave;a t&ocirc;i đ&atilde; phải trả lại chốn qu&ecirc; m&ugrave;a để bắt đầu một cuộc sống mới với một c&aacute;i t&ecirc;n gọi mới: H&agrave; Thị Cẩm Thu. Nh&agrave; k&iacute;n cổng cao tường, d&igrave; dượng&nbsp; d&ograve;m ng&oacute; t&ocirc;i rất chặt. Việc chợ b&uacute;a, d&igrave; lo. Tiếng l&agrave; con nu&ocirc;i nhưng c&ocirc;ng việc h&agrave;ng ng&agrave;y l&agrave; con ở, t&ocirc;i như c&aacute;i m&aacute;y phải vận h&agrave;nh cho thật khớp với qui tr&igrave;nh: lo ăn s&aacute;ng, rửa ch&eacute;n, giặt giũ, qu&eacute;t s&acirc;n, tưới kiểng, lo cơm trưa, rửa ch&eacute;n, lau nh&agrave;, ủi xếp quần &aacute;o, lo cơm tối&hellip; Suốt ng&agrave;y quần quật n&ecirc;n d&ugrave; đ&atilde; mấy năm l&agrave;m d&acirc;n chợ, t&ocirc;i chưa một lần c&oacute; dịp nh&igrave;n để được biết c&aacute;i chợ tỉnh lớn nhỏ ra sao. T&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng th&iacute;ch giao du n&ecirc;n kh&ocirc;ng c&oacute; bạn. B&ugrave; lại, t&ocirc;i cũng c&oacute; ph&ograve;ng ri&ecirc;ng, c&oacute; cơm no, &aacute;o ấm. Mười s&aacute;u tuổi, t&ocirc;i đ&atilde; bớt gầy c&ograve;m v&agrave; mất dần m&ugrave;i đất mặn, ph&egrave;n chua của miền qu&ecirc; biển. Mười bảy tuổi, t&ocirc;i đ&atilde; sớm trở th&agrave;nh một c&ocirc; thiếu nữ phổng phao, t&oacute;c d&agrave;i, da trắng v&agrave; đ&ocirc;i g&ograve; ngực nh&ocirc; cao nhung nh&uacute;c được d&igrave; T&uacute; chăm ch&uacute;t, xăm soi mua sắm đến cả quần lồng, &aacute;o l&oacute;t. Dượng T&uacute; cũng vậy, h&agrave;ng ng&agrave;y v&agrave;o ra chạm mặt, dượng thường nh&igrave;n t&ocirc;i kh&ocirc;ng chớp mắt, hệch hạc cười, giọng nửa thật, nửa đ&ugrave;a:     - Đẹp lắm! Cứ ở vậy đi! Lấy chồng sớm l&agrave;&hellip; uổng ph&iacute;...     Ng&agrave;y th&aacute;ng tr&ocirc;i qua ch&oacute;ng v&aacute;nh. Cuộc sống hồn nhi&ecirc;n b&igrave;nh lặng như mặt nước hồ thu c&oacute; lẽ sẽ d&agrave;i hơn, nếu như trời đừng trớ tr&ecirc;u d&agrave;nh cho t&ocirc;i c&aacute;i ng&agrave;y oan nghiệt.     S&aacute;ng sớm, sớm hơn mọi ng&agrave;y, l&uacute;c vợ chồng đ&atilde; ngồi tr&ecirc;n xe, d&igrave; T&uacute; c&ograve;n quay lại &ldquo;Ở nh&agrave; cứ lo c&aacute;c thứ. D&igrave; đi th&agrave;nh phố, chiều&nbsp; về&rdquo;. T&ocirc;i gật đầu. Lần đầu ti&ecirc;n trong đời, t&ocirc;i c&oacute; được một ng&agrave;y vui đầy &yacute; nghĩa, ng&agrave;y ba th&aacute;ng T&aacute;m, ng&agrave;y sinh nhật của t&ocirc;i, ng&agrave;y của những m&ugrave;a thu đi qua, ghi nhận t&ocirc;i đ&atilde; mười t&aacute;m năm hiện hữu tr&ecirc;n cuộc đời nầy. Mừng lắm! Vui lắm! T&ocirc;i l&uacute;i h&uacute;i lo nấu nướng, chưng b&agrave;y.     &nbsp;Đến chiều, dượng T&uacute; về một m&igrave;nh, đảo mắt l&aacute;o li&ecirc;n lại c&ograve;n l&agrave;m mặt giận, n&oacute;i tr&otilde;ng kh&ocirc;ng:     - Điện thoại cứ &ograve; &iacute; e. &nbsp;Gọi ho&agrave;i, kh&ocirc;ng li&ecirc;n lạc được. Hổng biết đi đ&acirc;u. Th&ocirc;i, trễ giờ rồi, kh&ocirc;ng đợi nữa. Chừng n&agrave;o muốn th&igrave; về, kệ bả.     Dượng T&uacute; n&oacute;i rồi lăng xăng gi&uacute;p t&ocirc;i cắt b&aacute;nh, thổi đ&egrave;n v&agrave; nhắc t&ocirc;i lời cầu nguyện mừng ng&agrave;y sinh nhật. Ngồi v&agrave;o b&agrave;n ăn, dượng &acirc;n cần gắp thức ăn cho t&ocirc;i, lại c&ograve;n mời t&ocirc;i uống rượu. T&ocirc;i lắc đầu từ chối. Dượng đứng dậy, te rẹt l&ecirc;n lầu x&aacute;ch xuống một chai nước m&agrave;u v&agrave;ng sậm.     - Sinh nhật m&agrave; kh&ocirc;ng uống rượu th&igrave; hơi&hellip; thiếu. Th&ocirc;i. Kh&ocirc;ng uống được th&igrave; th&ocirc;i, kh&ocirc;ng &eacute;p, dượng uống một m&igrave;nh. Phần nầy của con, cứ uống. Nước cơm rượu pha nước gừng với &iacute;t bột quế kh&acirc;u. Thức ăn nhiều dầu mỡ, uống thứ nầy v&agrave;o cho ấm bụng. N&agrave;o, ta cụng ly mừng sinh nhật.     Dượng T&uacute; uống. T&ocirc;i uống. Nh&igrave;n t&ocirc;i nhăn mặt nhấm nh&aacute;p từng ngụm nhỏ, dượng nhếch m&eacute;p cười hềnh hệch:     - Dở ẹt! Uống nước cơm rượu m&agrave; như uống thuốc độc kh&ocirc;ng bằng. Rượu mừng. Đ&atilde; uống ly của d&igrave; th&igrave; phải uống ly của dượng. Ly nầy dượng ch&uacute;c mừng&hellip; con.     Rượu mừng kh&ocirc;ng thể kh&ocirc;ng uống. T&ocirc;i uống th&ecirc;m ly nữa. Khi chất nước cơm rượu ng&ograve;n ngọt, cay cay vừa chui tọt qua cổ họng, trước mắt t&ocirc;i trời đất bỗng chao nghi&ecirc;ng. Dượng T&uacute; đứng s&aacute;t người &nbsp;t&ocirc;i. Dượng vịn vai t&ocirc;i, Dượng h&ocirc;n t&oacute;c t&ocirc;i, Dượng vuốt m&aacute; t&ocirc;i. Dượng kề tai t&ocirc;i, lắp bắp:     - Cẩm Thu!...Em&hellip; con&hellip; em&hellip; sao vậy?     Giọng điệu của &ocirc;ng dượng như m&aacute;ch trước chuyện bất thường. T&ocirc;i cố nhướng l&ecirc;n nhưng đ&ocirc;i m&iacute; mắt nặng trịch v&agrave; ch&acirc;n tay mềm nhũn. Trời đất tối sầm. Mơ hồ như c&oacute; ai đ&oacute; nhấc bổng t&ocirc;i l&ecirc;n. &Acirc;m thanh cuối c&ugrave;ng t&ocirc;i c&ograve;n được nghe l&agrave; tiếng bừng bực mở tung h&agrave;ng c&uacute;c &aacute;o&hellip;     Trời s&aacute;ng. Tỉnh dậy, t&ocirc;i giật th&oacute;t tim khi nh&igrave;n th&acirc;n thể của m&igrave;nh kh&ocirc;ng mảnh vải. Nằm b&ecirc;n cạnh l&agrave; một khối thịt h&ocirc;i h&aacute;m nặng gần trăm k&yacute; của một con quỷ trần truồng.     - Thằng t&agrave;i xế  cuỗm  bả mất rồi. Anh sẽ ly dị. T&agrave;i sản sẽ chia hai. Nh&agrave; b&ecirc;n kia của bả. Nh&agrave; b&ecirc;n nầy của anh, sẽ&hellip; giao lại cho em. Anh sẽ &hellip; Cẩm Thu! Anh sẽ&hellip;     Con quỷ thều th&agrave;o, m&ecirc; hốt, rồi lại &ocirc;m h&ocirc;n t&ocirc;i, b&agrave;n tay th&ocirc; bạo sờ soạng th&acirc;n thể t&ocirc;i, kh&aacute;m ph&aacute;.     L&agrave;m sao b&acirc;y giờ? T&ocirc;i cựa m&igrave;nh định k&ecirc;u to phản kh&aacute;ng, nhưng sự tức giận v&agrave; l&ograve;ng căm th&ugrave; đ&atilde; kịp n&eacute;n lại v&agrave; nhắc nhở t&ocirc;i những kinh nghiệm sinh tồn của ch&uacute; chuột nhắt Jer-ri, rằng: ch&uacute; chuột nhắt tội nghiệp kh&ocirc;ng thể n&agrave;o phản kh&aacute;ng, cũng kh&ocirc;ng đủ sức phản kh&aacute;ng để vượt tho&aacute;t khỏi đ&ocirc;i h&agrave;m răng sắc nhọn của con m&egrave;o Tom hung &aacute;c     T&ocirc;i vờ co r&uacute;m:     - Đừng&hellip; m&agrave;&hellip;dượng..! Con&hellip; Đừng&hellip; m&agrave;, &hellip;anh&hellip;ơi! Anh&hellip; em&hellip; sợ&hellip;     Giọng ngắc ngứ, hụt hơi đứt quảng của ch&uacute; chuột đ&atilde; khiến con m&egrave;o hung &aacute;c phải mụ mẫm, nới lỏng v&ograve;ng tay. T&ocirc;i chồm l&ecirc;n. T&ocirc;i h&ocirc;n l&ecirc;n tr&aacute;n g&atilde;. T&ocirc;i h&ocirc;n l&ecirc;n ngực g&atilde;. T&ocirc;i vuốt ve, mơn trớn g&atilde;. Rồi, bằng tất cả sức lực b&igrave;nh sinh của c&ocirc; con g&aacute;i mười t&aacute;m tuổi, t&ocirc;i đ&atilde; kết liễu cuộc đời thằng s&uacute;c sinh bờm xờm l&ocirc;ng l&aacute; bằng hai h&agrave;m răng nghiến chặt. Bất ngờ đau điếng, &nbsp;g&atilde; rống to như con heo nọc bị lưỡi dao nhọn hoắt thọc v&agrave;o cổ họng. G&atilde; cuống cuồng bỏ chạy. G&atilde; hoảng loạn đ&acirc;m đầu v&agrave;o cửa kiếng. G&atilde; ng&atilde; vật xuống s&agrave;n nh&agrave;, tay ch&acirc;n co giựt rồi ngoẻo đầu, bất động.     Mười t&aacute;m tuổi phải đứng trước v&agrave;nh m&oacute;ng ngựa, t&ocirc;i ngơ ng&aacute;c kh&oacute;c. Một vị nữ luật sư giỏi c&oacute; tiếng đ&atilde; tự nguyện biện hộ cho t&ocirc;i m&agrave; kh&ocirc;ng nhận tiền c&ocirc;ng. Trước t&ograve;a, bằng giọng mạnh mẽ, thuyết phục, b&agrave; đ&atilde; trưng nhiều chứng cứ: l&agrave; kết quả ph&acirc;n t&iacute;ch x&aacute;c định chất g&acirc;y m&ecirc; c&oacute; trong chai nước cơm rượu, l&agrave; chiều cao v&agrave; vết m&aacute;u d&iacute;nh tr&ecirc;n cửa kiếng&hellip; C&oacute; điều, dường như bộ điệu thiểu n&atilde;o v&agrave; tiếng k&ecirc;u g&agrave;o th&ecirc; thiết của b&agrave; d&igrave; đanh đ&aacute;, ranh ma, quỉ quyệt đ&atilde; l&agrave;m nao l&ograve;ng c&aacute;c vị quan t&ograve;a. Cho n&ecirc;n, những người nh&acirc;n danh c&ocirc;ng l&yacute; cứ thao thao bất tuyệt về t&igrave;nh trạng đạo đức suy đồi, về đạo hiếu v&agrave; tr&aacute;ch nhiệm l&agrave;m con&hellip;v&hellip;v&hellip; m&agrave; phớt lờ kết quả gi&aacute;m định ph&aacute;p y chứng nhận r&otilde; r&agrave;ng t&ocirc;i l&agrave; một nạn nh&acirc;n của một vụ bạo d&acirc;m, cưỡng hiếp. T&ocirc;i kh&oacute;c v&agrave; im lặng. Bởi t&ocirc;i kh&ocirc;ng c&oacute; khả năng tr&igrave;nh b&agrave;y l&yacute; lẽ để biện minh v&agrave; tự bảo vệ m&igrave;nh.     L&ecirc;n xe về trại giam, t&ocirc;i kh&ocirc;ng kh&oacute;c nữa, đ&ocirc;i con mắt r&aacute;o hoảnh, đầu &oacute;c lan man những suy nghĩ vẩn vơ. Mười năm t&ugrave; giam về tội giết người. C&oacute; oan khi&ecirc;n kh&ocirc;ng, c&oacute; nặng nề kh&ocirc;ng với một c&ocirc; g&aacute;i qu&ecirc; m&ugrave;a vừa tr&ograve;n mười t&aacute;m tuổi? Định mệnh. Quả t&igrave;nh, một khi định mệnh đ&atilde; an b&agrave;y, d&ugrave; đ&oacute; l&agrave; sự &aacute;p đặt của một g&atilde; thầy tuồng dốt n&aacute;t th&igrave; cũng đ&agrave;nh phải cam l&ograve;ng. Bởi, t&ocirc;i nhỏ b&eacute; sức đ&acirc;u m&agrave; cưỡng lại?     Thời gian thụ &aacute;n, những người bạn nữ t&ugrave; của t&ocirc;i l&agrave; những phạm nh&acirc;n gồm đủ c&aacute;c th&agrave;nh phần v&agrave; đủ thứ tội danh: thụt k&eacute;t, hối lộ, lừa đảo, ma t&uacute;y, b&aacute;n d&acirc;m&hellip; n&ecirc;n &ldquo;ma cũ hiếp ma mới&rdquo; l&agrave; chuyện x&atilde;y ra như cơm bữa. Với c&aacute;i đầu ngờ nghệch v&agrave; bộ d&aacute;ng mảnh mai, nhỏ th&oacute;, t&ocirc;i lu&ocirc;n bị những người bạn nữ t&ugrave; sai khiến, hiếp đ&aacute;p, h&agrave;nh hạ như con mọi. Rồi, cũng sẽ quen th&ocirc;i. T&ocirc;i nghĩ vậy v&agrave; cắn răng chịu đựng. Học được nhiều điều v&agrave; cũng ti&ecirc;m nhiễm cũng kh&aacute; nhiều điều, t&ocirc;i trở n&ecirc;n lạnh l&ugrave;ng, lầm l&igrave; &iacute;t n&oacute;i. Buồn. Buồn lắm! Trong l&ograve;ng t&ocirc;i l&uacute;c n&agrave;o cũng trĩu nặng nỗi nhớ thương. Nhớ qu&ecirc;, nhớ ba, nhớ m&aacute;, nhớ em, nhớ những tấm l&ograve;ng nhận hậu đ&atilde; cưu mang những ng&agrave;y t&ocirc;i c&ocirc;i c&uacute;t. T&ocirc;i kh&oacute;c. Nhiều đ&ecirc;m, t&ocirc;i kh&oacute;c v&agrave; cầu nguyện. Rồi, kh&ocirc;ng biết c&oacute; phải l&agrave; linh nghiệm hay tr&ugrave;ng hợp ngẫu nhi&ecirc;n m&agrave; số phận đ&atilde; nh&igrave;n t&ocirc;i mỉm cười, xui khiến t&ocirc;i được may mắn gặp anh.     Trong trại, tất cả mọi thứ sinh hoạt ăn uống, tiếp x&uacute;c, đi lại, nhất l&agrave; c&aacute;c mối quan hệ nam nữ đều được kiểm so&aacute;t bằng những nguy&ecirc;n tắc v&agrave; qui định rất nghi&ecirc;m nhặt. Trại nam ri&ecirc;ng. Trại nữ ri&ecirc;ng. Lao động tập thể ngo&agrave;i n&ocirc;ng trường, nam nữ cũng phải chia th&agrave;nh hai khu vực. Vậy m&agrave;, t&ocirc;i cũng đ&atilde; gặp anh, một người đ&agrave;n &ocirc;ng c&oacute; bộ d&aacute;ng cao lớn dềnh d&agrave;ng tr&ocirc;ng dữ dằn như tướng cướp nhưng đ&ocirc;i mắt xa xăm v&agrave; nụ cười hiền như những người n&ocirc;ng d&acirc;n chơn chất của qu&ecirc; t&ocirc;i. Đứng b&ecirc;n nầy len l&eacute;n nh&igrave;n qua ph&iacute;a b&ecirc;n kia, t&ocirc;i ngỡ ng&agrave;ng khi bắt gặp &aacute;nh mắt của anh đăm đắm nh&igrave;n t&ocirc;i rất l&acirc;u v&agrave; rất lạ. Anh cười. &Aacute;nh mắt v&agrave; nụ cười ấy như m&ecirc; hoặc t&ocirc;i, khiến t&ocirc;i phải tương tư v&agrave; đ&ecirc;m nằm thao thức với những điều kh&ocirc;ng sao l&yacute; giải. Mấy ng&agrave;y sau lần gặp anh, t&ocirc;i chợt ph&aacute;t hiện kh&ocirc;ng kh&iacute; trong ph&ograve;ng giam dường như đ&atilde; bớt u &aacute;m v&agrave; quan hệ đối xử của những người nữ phạm đối với t&ocirc;i cũng trở n&ecirc;n gần gũi, nhẹ nh&agrave;ng. D&ugrave; phải băn khoăn suy nghĩ với điều lạ l&ugrave;ng bất ngờ thay đổi, t&ocirc;i cũng bắt đầu l&oacute;e s&aacute;ng ch&uacute;t niềm tin: cuộc sống vẫn c&ograve;n đ&aacute;ng sống. T&ocirc;i lại gặp anh. Cũng từ b&ecirc;n nầy len l&eacute;n nh&igrave;n qua ph&iacute;a b&ecirc;n kia, cũng bắt gặp &aacute;nh mắt nh&igrave;n t&ocirc;i rất l&acirc;u v&agrave; rất lạ. C&oacute; điều, lần nầy trong &aacute;nh mắt anh nh&igrave;n t&ocirc;i như c&oacute; điều g&igrave; muốn hỏi. B&acirc;ng khu&acirc;ng. Trực gi&aacute;c của người phụ nữ đ&atilde; gi&uacute;p t&ocirc;i đọc được trong mắt anh điều đ&oacute;, t&ocirc;i nh&egrave; nhẹ gật đầu. Anh cười, nụ cười tỏ vẻ h&agrave;i l&ograve;ng khiến t&ocirc;i ngờ ngợ rằng anh vui mừng v&agrave; an t&acirc;m khi đ&atilde; l&agrave;m xong một việc g&igrave; đ&oacute; để ngầm che chở, gi&uacute;p đỡ, tạo cho t&ocirc;i giữ được niềm tin để sống. Đ&ecirc;m h&ocirc;m đ&oacute; t&ocirc;i lại nằm mơ. T&ocirc;i mơ thấy anh nh&igrave;n t&ocirc;i nở nụ cười hiền.     Với ch&uacute;t niềm vui v&agrave; mỏi m&ecirc; c&ocirc;ng việc, t&ocirc;i đ&atilde; tạm qu&ecirc;n đong đếm thời gian. Qua dịp đ&oacute;n Tết Nguy&ecirc;n đ&aacute;n, lại đến dịp ch&agrave;o mừng nước nh&agrave; độc lập, to&agrave;n trại c&oacute; gần ba trăm phạm nh&acirc;n được đặc x&aacute; giảm &aacute;n v&agrave; m&atilde;n &aacute;n trước thời hạn, trong đ&oacute; c&oacute; anh v&agrave; t&ocirc;i. H&ocirc;m tr&ecirc;n đường trở về h&ograve;a nhập với cộng đồng, Hiển &acirc;u yếm nắm chặt tay t&ocirc;i, đ&atilde; nh&igrave;n thật s&acirc;u v&agrave;o mắt t&ocirc;i v&agrave; n&oacute;i với t&ocirc;i điều anh đang mơ ước. T&ocirc;i gật đầu. Đ&oacute; l&agrave; một ng&agrave;y vui hơn cả những ng&agrave;y vui. Thế rồi, chỉ trong một buổi chiều, lưa thưa t&iacute;nh ra cũng mươi người bạn cũ t&igrave;m đến nơi anh thu&ecirc; trọ. Tất nhi&ecirc;n, t&ocirc;i cũng được Hiển giới thiệu về mối quan hệ vợ chồng.     Đ&ecirc;m h&ocirc;m đ&oacute;, đ&ecirc;m đầu ti&ecirc;n t&ocirc;i tự nguyện l&agrave;m c&aacute;i thi&ecirc;n chức duy tr&igrave; n&ograve;i giống của đ&agrave;n b&agrave;, với Hiển. Đặt l&ecirc;n tr&aacute;n t&ocirc;i nụ h&ocirc;n đằm thắm, anh ấm giọng th&igrave; thầm: mười hai năm thụ &aacute;n với tội danh giết người đ&atilde; qu&aacute; đủ để anh chi&ecirc;m nghiệm về cuộc đời dao b&uacute;a của t&ecirc;n tr&ugrave;m băng nh&oacute;m x&atilde; hội đen, giờ anh chỉ ước mơ được l&agrave;m một c&ocirc;ng d&acirc;n lương thiện để c&oacute; thể y&ecirc;n vui x&acirc;y dựng cho m&igrave;nh một gia đ&igrave;nh hạnh ph&uacute;c. Th&igrave;, t&ocirc;i v&agrave; anh chẳng đang hạnh ph&uacute;c đ&acirc;y sao? T&ocirc;i thật sự hạnh ph&uacute;c được l&agrave;m vợ, hạnh ph&uacute;c được &ocirc;m chầm lấy anh, được nghe anh vẽ vời ra một tương lai, d&ugrave; giản dị v&agrave; rất đỗi b&igrave;nh thường. C&oacute; điều, hạnh ph&uacute;c qu&aacute; ngắn. Anh đi. Anh lại ra đi, m&atilde;i m&atilde;i ra đi khi t&ocirc;ng xe v&agrave;o cột đ&egrave;n l&uacute;c đ&atilde; say v&igrave; những ly rượu bạn b&egrave; ch&uacute;c mừng ng&agrave;y anh ra trại. Hiển chết. T&ocirc;i lại bơ vơ khi chưa kịp biết ch&uacute;t g&igrave; về người th&acirc;n v&agrave; xứ sở chồng m&igrave;nh. Quả t&igrave;nh, l&agrave; oan nghiệt. Khi vừa đặt một b&agrave;n ch&acirc;n l&ecirc;n con đường lương thiện để sẵn s&agrave;ng cho một cuộc h&agrave;nh tr&igrave;nh l&agrave;m người lương thiện, &ocirc;ng trời đ&atilde; t&agrave;n nhẫn buộc anh phải theo đường về c&otilde;i vĩnh hằng v&agrave; đẩy t&ocirc;i sang một đường kh&aacute;c nữa. Thế l&agrave;, kh&ocirc;ng nghề nghiệp, kh&ocirc;ng nh&agrave; cửa, kh&ocirc;ng chỗ tựa nương t&ocirc;i đ&agrave;nh phải chấp nhận một cuộc sống lăn lốc giữa chợ người Với kinh nghiệm lọc lừa v&agrave; những điều ti&ecirc;m nhiễm bạn t&ugrave;, t&ocirc;i đ&atilde; nhanh ch&oacute;ng trở th&agrave;nh một &ldquo;b&agrave; tr&ugrave;m&rdquo; với gần ba chục đ&agrave;n em, trong đ&oacute; c&oacute; con b&eacute; Lan Hương m&agrave; t&ocirc;i y&ecirc;u mến nhất. Bởi, tuổi n&oacute; nhỏ hơn t&ocirc;i, nhưng sinh c&ugrave;ng th&aacute;ng, c&ugrave;ng ng&agrave;y v&agrave; c&ugrave;ng c&oacute; một qu&atilde;ng đời tuổi thơ bất hạnh. Thương n&oacute; lắm! Một buổi chiều mưa, đường phố vắng thưa người, cả bọn k&eacute;o nhau v&ocirc; g&oacute;c chợ ngồi nh&igrave;n tr&ecirc;n s&ocirc;ng mưa ho&agrave;ng h&ocirc;n trắng x&oacute;a, t&ocirc;i đ&atilde; &ldquo;c&aacute;p&rdquo; đ&ocirc;i uy&ecirc;n ương Lan Hương &ndash; Hữu Thiện. N&oacute; cười. Thằng Thiện cũng cười. Nh&igrave;n đ&ocirc;i chim mỏi c&aacute;nh giang hồ rưng rưng nước mắt nắm lấy tay nhau, c&ugrave;ng nhau ước nguyện bắt đầu l&agrave;m lại cuộc đời m&igrave;nh, t&ocirc;i kh&oacute;c&hellip;     - Cẩm Thu! Em sao vậy? T&iacute;nh chuyện sinh nhật, phải h&ocirc;n? Em y&ecirc;u ơi! C&ograve;n đến cả tuần lễ nữa, lo g&igrave;?     &nbsp;Hưng phấn khi đ&atilde; h&ugrave;ng hục l&agrave;m xong việc cần l&agrave;m, Kiểm hỏi v&agrave; cười. Tiếng cười m&atilde;n nguyện kh&ugrave;ng khục trong cổ họng như tiếng gầm gừ của con cọp đực vụt cắt ngang d&ograve;ng k&yacute; ức, t&ocirc;i ngu&yacute;t mắt, bỉu m&ocirc;i cười, chống chế:     - Sinh nhật? N&agrave;o giờ, c&oacute; mấy khi mừng sinh nhật! M&agrave;, ai n&oacute;i?     Kiểm hệch hạc cười giả lả:     - Th&igrave;&hellip; nhỏ Lan Hương chớ ai. C&ocirc; em họ của anh mời sinh nhật. N&oacute; n&oacute;i em với n&oacute; c&ugrave;ng sinh ng&agrave;y ba th&aacute;ng T&aacute;m. Đ&uacute;ng h&ocirc;n? Vầy đi. C&ocirc;ng việc giao dịch l&agrave;m ăn phải thường xuy&ecirc;n l&ecirc;n tỉnh. Thu&ecirc; kh&aacute;ch sạn tốn k&eacute;m lại kh&ocirc;ng tiện, anh t&iacute;nh mua nh&agrave;. Năm ba trăm l&agrave; chuyện nhỏ. Em nghĩ sao?     - Mua th&igrave; mua, sao phải hỏi?     - Phải hỏi chớ! Mừng sinh nhật của em, mua nh&agrave; cho em n&ecirc;n phải hỏi. Em y&ecirc;u! Anh n&oacute;i thiệt. Kh&ocirc;ng chỉ l&agrave; c&aacute;i nh&agrave; nầy, m&agrave; l&agrave; to&agrave;n bộ gia t&agrave;i sản nghiệp, thủng thẳng anh t&iacute;nh rồi cũng sẽ giao em. Anh sẽ&hellip;     Nghe Kiểm xun xoe, t&ocirc;i ngắt:     - Anh sẽ&hellip; l&agrave; sẽ l&agrave;m sao? Th&ocirc;i đi &ocirc;ng. Mới vừa quen, chưa hiểu nhau nhiều, đừng vội t&iacute;nh. Đừng qu&ecirc;n, anh c&ograve;n b&agrave; vợ ở nh&agrave;?     - Bả hả? Trời ơi! C&oacute; g&igrave; đ&acirc;u m&agrave; phải bận t&acirc;m? Đừng lo. Em kh&ocirc;ng cần phải bận t&acirc;m lo lắng g&igrave; cả. Định cư b&ecirc;n Mỹ. Mấy năm kh&ocirc;ng li&ecirc;n lạc. Nghe đ&acirc;u, c&oacute; thằng Mỹ kh&ugrave; khờ n&agrave;o đ&oacute; bị th&ocirc;i mi&ecirc;n đến m&ecirc; mẩn. N&oacute; săn đuổi, cung phụng bả. N&oacute; tặng xe, tặng nh&agrave;, lại c&ograve;n hiếu hỷ tặng lu&ocirc;n c&aacute;i kh&aacute;ch sạn c&oacute; tầm cỡ ở Cali. Vậy đ&oacute;. C&oacute; tiền m&agrave;, đến &ocirc;ng trời n&oacute; mua cũng được. Bả bỏ anh rồi. M&agrave;, bỏ th&igrave; cứ bỏ. Giờ c&oacute; em, anh chỉ th&iacute;ch em th&ocirc;i.     Kiểm rầu rỉ n&oacute;i một hơi d&agrave;i. Đăm đắm nh&igrave;n t&ocirc;i trần trụi tr&ecirc;n tấm  drap  trắng muốt, Kiểm c&uacute;i xuống bế thốc t&ocirc;i v&agrave;o buồng tắm v&agrave; đ&ograve;i&hellip; y&ecirc;u t&ocirc;i lần nữa. T&ocirc;i lắc đầu từ chối:     - No qu&aacute; mất ngon, mau ch&aacute;n. C&ograve;n nhiều lần gặp nữa. M&igrave;nh về?     Bước xuống mấy bậc cầu thang, Kiểm bịn rịn &aacute;p t&ocirc;i v&agrave;o tường h&ocirc;n l&ecirc;n m&aacute; l&ecirc;n m&ocirc;i, b&agrave;n tay mơn man nh&eacute;t v&agrave;o &aacute;o ngực t&ocirc;i tờ giấy bạc.     Chia tay. Lủi thủi về căn nh&agrave; trọ, t&ocirc;i b&acirc;ng khu&acirc;ng lắm điều suy nghĩ về cuộc hẹn h&ograve; nầy. L&agrave; t&igrave;nh y&ecirc;u tr&acirc;n trọng, chở che v&agrave; tự nguyện d&acirc;ng hiến? L&agrave; tiện nghi cuộc sống v&agrave; trao đổi x&aacute;c th&acirc;n? Thật l&ograve;ng, t&ocirc;i hoang mang kh&ocirc;ng sao hiểu được.     H&ocirc;m sau v&agrave; mấy h&ocirc;m sau nữa, khuya n&agrave;o chu&ocirc;ng điện thoại cũng reo. L&agrave; Kiểm. Cũng vẫn lời mật ngọt y&ecirc;u đương, cũng vẫn giọng xun xoe của đại gia xứ biển, Kiểm hể hả, oang oang: vừa xổ mấy vu&ocirc;ng t&ocirc;m hốt ngo&agrave;i tỷ bạc v&agrave; đang chuẩn bị l&ecirc;n tỉnh để ho&agrave;n tất thủ tục sang nhượng một ng&ocirc;i nh&agrave;. Rồi đ&ecirc;m qua, lại cũng chu&ocirc;ng reo. Kh&ocirc;ng phải điện thoại m&agrave; l&agrave; tin nhắn. Kiểm nhắn: &ldquo;Vo yeu! 18 gio ngay mai. KS Cat Tuong. Mung sinh nhat&rdquo;. Mẫu tin nhắn của Kiểm l&agrave;m t&ocirc;i bối rối. Bảy ng&agrave;y l&agrave;m quen qua điện thoại v&agrave; một lần h&ograve; hẹn &aacute;i &acirc;n, đ&atilde; đủ y&ecirc;u thương chưa, đ&atilde; kịp hiểu nhau chưa m&agrave; gọi vợ, xưng chồng?     Băn khoăn, nhưng cuối c&ugrave;ng t&ocirc;i cũng đ&atilde; đi. T&ocirc;i đến kh&aacute;ch sạn C&aacute;t Tường sớm hơn giờ Kiểm hẹn. Kh&ocirc;ng phải l&agrave; h&aacute;o hức với những đ&ograve;i hỏi trần tục, cũng kh&ocirc;ng hẳn l&agrave; n&ocirc;n nao với lời anh hứa tặng ng&ocirc;i nh&agrave;, m&agrave; t&ocirc;i cần một tho&aacute;ng kh&ocirc;ng gian tĩnh lặng để b&igrave;nh t&acirc;m chi&ecirc;m nghiệm về những ng&agrave;y của m&ugrave;a thu đi qua v&agrave; sẽ phải đi qua.     Mười bảy giờ năm mươi ph&uacute;t.     Chiếc đồng hồ treo tường đều đều t&iacute;ch tắc nhắc t&ocirc;i: mười ph&uacute;t nữa Kiểm đến, chắc chắn sẽ đến. Kiểm sẽ mở cửa ph&ograve;ng, sẽ gấp g&aacute;p tốc &aacute;o t&ocirc;i l&ecirc;n, cặp mắt đờ đẫn v&agrave; đ&ocirc;i tay t&aacute;o tợn. Kiểm sẽ&hellip;     Kh&ocirc;ng. T&ocirc;i kh&ocirc;ng thể, ng&agrave;n lần kh&ocirc;ng thể. Dứt kho&aacute;t bấm tắt nguồn điện thoại. T&ocirc;i kh&ocirc;ng muốn gặp Kiểm. T&ocirc;i muốn qu&ecirc;n. T&ocirc;i muốn tất cả sẽ chỉ l&agrave; chuyện qua đường.     Bước xuống cầu thang v&agrave; trả ch&igrave;a kh&oacute;a ph&ograve;ng, t&ocirc;i băng qua ph&iacute;a b&ecirc;n kia đường rồi lững thững dọc theo bờ s&ocirc;ng về hướng chợ. Ho&agrave;ng h&ocirc;n. Những tia nắng nhợt nhạt cuối ng&agrave;y đ&atilde; nhanh ch&oacute;ng tan biến trong m&agrave;n đ&ecirc;m chập choạng. Nước đầy s&ocirc;ng. Gi&oacute; hầy hậy lướt nhẹ tr&ecirc;n mặt nước s&ocirc;ng đầy. Ngồi nh&igrave;n chiếc đ&ograve; dọc chở đầy hơi hướm l&agrave;ng qu&ecirc; đang muộn m&agrave;ng cặp bến, t&ocirc;i chạnh l&ograve;ng nhớ m&aacute; t&ocirc;i, nhớ em t&ocirc;i, nhớ mười k&yacute; gạo v&agrave; mười g&oacute;i thuốc cảm mạo t&aacute;n nh&atilde;n hiệu Con C&ograve; của thằng Ba Đực, t&ocirc;i kh&oacute;c&hellip;     &nbsp;     &nbsp;     &nbsp;     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; N.N.N     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Bến Tre, th&aacute;ng 10/2011      &nbsp;   
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-10-03:327744</id>
 <title>Tác phẩm bạn bè</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com/post/3222/327744" /> 
  
 <updated>2011-10-03T09:17:52+07:00</updated> 
 <summary type="text">    Hoa dại   &amp;nbsp; </summary> 
 <author> 
  
 <name>nguyennhatnam</name> 
</author> 
<dc:subject>
Tác phẩm bạn bè 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com"> 
     Hoa dại   &nbsp;  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-10-03:327741</id>
 <title>Truyện ngắn</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com/post/3222/327741" /> 
  
 <updated>2011-10-03T09:06:01+07:00</updated> 
 <summary type="text">  &amp;nbsp;    &amp;nbsp;   &amp;nbsp; ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>nguyennhatnam</name> 
</author> 
<dc:subject>
Truyện ngắn 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com"> 
   &nbsp;    &nbsp;   &nbsp;   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Hoa du khuyết     &nbsp;   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nguyễn Nhật Nam       &nbsp;       &nbsp;     - Muỗi qu&aacute; chừng! Đốt điếu thuốc được kh&ocirc;ng, sếp?     Đập b&agrave;n tay l&ecirc;n m&aacute; để xua bầy muỗi đ&oacute;i vo ve b&acirc;u ch&iacute;ch mấy đốt to như hạt đậu, t&ocirc;i hỏi.     Như người đ&atilde; l&acirc;u ng&agrave;y &ldquo;tịnh khẩu&rdquo; c&oacute; dịp xả stress, g&atilde; trừng mắt nh&igrave;n t&ocirc;i xổ một hơi d&agrave;i:     - Kh&ocirc;ng. Dứt kho&aacute;t l&agrave; kh&ocirc;ng. Chỉ một t&agrave;n thuốc, chỉ một bất cẩn nhỏ l&agrave; c&oacute; thể g&acirc;y đại họa. L&agrave; t&ugrave; mọt g&ocirc;ng. L&agrave; suốt đời ray rứt. D&ugrave; mấy ng&agrave;y nay đang đợt &aacute;p thấp mưa dầm cũng kh&ocirc;ng c&oacute; trường hợp ngoại lệ. Nhanh l&ecirc;n! Đi một m&igrave;nh, t&ocirc;i đ&atilde; về tới nơi, cơm nước ngủ nghỉ l&acirc;u rồi.     Lối m&ograve;n quanh co, nhỏ hẹp v&agrave; chằn chịt d&acirc;y leo, c&oacute; đoạn l&aacute; rụng ngập đến mắt c&aacute; b&agrave;n ch&acirc;n, c&oacute; đoạn rong r&ecirc;u đất đ&aacute;. Vượt l&ecirc;n ph&iacute;a trước, g&atilde; quay nh&igrave;n ngo&aacute;y lại:     - Giữ c&aacute;i chứng minh nh&acirc;n d&acirc;n l&agrave; giữ gi&ugrave;m &ocirc;ng c&aacute;i mạng. Mặt trời chui tọt xuống đất b&acirc;y giờ. Lạc nữa l&agrave; găng lắm đ&oacute;, nghen! R&aacute;ng b&aacute;m s&aacute;t theo t&ocirc;i. Nhớ. Đừng dại dột bất ngờ tấn c&ocirc;ng&nbsp; từ ph&iacute;a sau lưng. T&ocirc;i chết, &ocirc;ng sẽ v&ocirc; phương lần t&igrave;m ra đường cũ. Kh&ocirc;ng kể rắn r&iacute;t, muỗi m&ograve;ng, chỉ với nửa chai nước kho&aacute;ng v&agrave; hai đ&ograve;n b&aacute;nh t&eacute;t &ocirc;ng kh&ocirc;ng sống được mấy ng&agrave;y đ&acirc;u. Nhanh l&ecirc;n đi! Chậm lụt như r&ugrave;a m&agrave; cũng&hellip;     Lẽo đẽo theo sau, t&ocirc;i sơ &yacute; vấp ch&acirc;n v&agrave;o gốc c&acirc;y đau điếng n&ecirc;n đ&acirc;m quạu, n&oacute;i to như h&eacute;t:     - Cũng&hellip; l&agrave; thế n&agrave;o? Đ&atilde; n&oacute;i tui hổng phải l&agrave;&hellip; l&acirc;m tặc. &Ocirc;ng th&ocirc;ng cảm. Tui lập lại lần thứ một trăm: tui đi t&igrave;m c&acirc;y thuốc chữa bệnh cho vợ tui, tui t&igrave;m c&acirc;y hoa du khuyết. Chẳng như &ocirc;ng đ&acirc;u, mặt mũi dữ dằn như&hellip; thổ phỉ, ai d&aacute;m tin &ocirc;ng l&agrave; người canh giữ rừng nầy.     - Kh&ocirc;ng tin? Vậy th&igrave; cứ ngủ tại đ&acirc;y cho biết thế n&agrave;o l&agrave; đ&ecirc;m rừng hoang d&atilde;. Theo t&ocirc;i l&agrave;m g&igrave;? Để về &ldquo;s&agrave;o huyệt&rdquo; của &ldquo;thổ phỉ&rdquo; hả? Th&ocirc;i đi &ocirc;ng bạn! Đừng lải nhải nữa! Kh&ocirc;ng phải như miệt đồng bằng của &ocirc;ng đ&acirc;u. Ở đ&acirc;y, khi b&oacute;ng chiều qua khỏi ngọn c&acirc;y, &ocirc;ng mặt trời đ&atilde; lật đật đi ngủ sớm. Mau tối lắm. T&ocirc;i kh&ocirc;ng h&ugrave; đ&acirc;u.. C&oacute; x&ograve;e ra ngay trước mặt, tui d&aacute;m đố &ocirc;ng đếm được b&agrave;n tay &ocirc;ng mấy ng&oacute;n.     G&atilde; n&oacute;i, giọng d&iacute; dỏm, tr&ecirc;n gương mặt tua tủa r&acirc;u ria quặm trợn tho&aacute;ng tươi tắn nụ cười hiền.     Cũng may. L&uacute;c lớ ngớ biết m&igrave;nh đi lạc v&agrave; nghĩ nếu liều mạng đi bừa sẽ c&agrave;ng lạc s&acirc;u hơn, t&ocirc;i giận m&igrave;nh đ&atilde; qu&aacute; tự tin v&agrave;o mấy b&agrave;i quyền vỏ vẻ d&ugrave;ng tập dưỡng sinh v&agrave; ch&uacute;t kiến thức đi rừng&hellip; trong s&aacute;ch. Bối rối. Lo lắng. T&ocirc;i d&aacute;o d&aacute;c nh&igrave;n quanh, cố lục lạo trong tr&iacute; nhớ, hy vọng sẽ t&igrave;m thấy một c&agrave;nh c&acirc;y hay t&aacute;ng l&aacute; n&agrave;o đ&oacute; đ&atilde; nh&igrave;n thấy l&uacute;c đi qua để c&oacute; thể định hướng t&igrave;m lối trở về nơi xuất ph&aacute;t.     G&atilde; đến. Kh&ocirc;ng hiểu trời xui đất khiến&nbsp; thế n&agrave;o, t&ocirc;i lại may mắn gặp g&atilde;. Ch&acirc;n mang đ&ocirc;i ủng cao, vận bộ quần &aacute;o đi mưa rộng th&ugrave;ng th&igrave;nh, g&atilde; như con gấu đen l&ugrave; l&ugrave; xuất hiện.     - Hoa du khuyết? G&atilde; nh&iacute;u cặp ch&acirc;n m&agrave;y rậm, lẫm bẫm: &Ocirc;ng t&igrave;m&hellip; hoa du khuyết?     - Đ&uacute;ng rồi! Hoa du khuyết. &Ocirc;ng anh ruột của tui n&oacute;i với tui,  ổng  nghe một &ocirc;ng bạn c&ugrave;ng nghề chạy xe &ocirc;m kể lại: l&uacute;c chở một &ocirc;ng kh&aacute;ch về chợ huyện, kh&ocirc;ng biết do đường xa tr&ograve; chuyện hay cảm t&igrave;nh sao đ&oacute; m&agrave; &ocirc;ng kh&aacute;ch lại h&eacute; lộ cho anh ta &ldquo;b&iacute; mật&rdquo; về dược t&iacute;nh, lại c&ograve;n cẩn thận tả thật tỉ mỉ h&igrave;nh dạng hoa du khuyết. Đ&oacute; l&agrave; một loại thần dược cọng ốm d&agrave;i như tăm nhang, hoa m&agrave;u t&iacute;m, l&aacute; d&agrave;y, mặt tr&ecirc;n m&agrave;u xanh, mặt dưới m&agrave;u huyết dụ&hellip;     G&atilde; chậc lưỡi, lắc đầu nguầy nguậy:     - Trời đất! L&agrave; một lo&agrave;i hoa m&agrave; &ocirc;ng chỉ nghe n&oacute;i lại từ một người được nghe người kh&aacute;c nữa n&oacute;i lại, rồi cất v&oacute; đi t&igrave;m? T&ocirc;i hả? Chưa nghe. Chưa thấy. Mấy chục năm giữ rừng, t&ocirc;i biết đến h&agrave;ng mấy trăm lo&agrave;i thảo mộc nhưng chưa hề được biết lo&agrave;i n&agrave;o c&oacute; t&ecirc;n hoa du khuyết. Kh&ocirc;ng lẽ, hoa du khuyết g&igrave; g&igrave; đ&oacute; của &ocirc;ng l&agrave;&hellip; g&otilde; đỏ, trầm hương?     - G&otilde; đỏ, trầm hương? N&oacute;i thiệt. Tui c&ograve;n nghe người ta nhiều thứ nữa. Người ta n&oacute;i ăn &oacute;c khỉ để th&ocirc;ng minh hơn, ăn tay gấu để tay ch&acirc;n khỏe mạnh hơn, uống c&aacute;c loại cao hổ cốt để th&acirc;n thể tr&aacute;ng kiện hơn&hellip; D&acirc;n ngh&egrave;o như tui, cũng đ&acirc;u cần rớ tới mấy thứ đ&oacute; để l&agrave;m g&igrave;. &Ocirc;ng th&ocirc;ng cảm! Rất cần. Thứ tui đang rất cần l&agrave; hoa du khuyết.     - Nhưng chưa t&igrave;m được? M&agrave;, giả dụ c&oacute; t&igrave;m được th&igrave;&hellip; xin lỗi, kh&ocirc;ng ai c&oacute; quyền mang ra khỏi rừng, d&ugrave; chỉ l&agrave; cọng cỏ. &Ocirc;ng phải biết: đất mọc c&acirc;y cỏ, đất nu&ocirc;i c&acirc;y cỏ, c&acirc;y cỏ lớn l&ecirc;n, c&acirc;y cỏ chết lại trở về với đất. Đ&oacute; l&agrave; qui luật cộng sinh, l&agrave; duy tr&igrave; nguồn sống của rừng, l&agrave;&hellip;     T&ocirc;i gắt:     - L&agrave;&hellip; cứu người. Hoa du khuyết cũng chỉ l&agrave; c&acirc;y cỏ. Tui đang t&igrave;m một loại c&acirc;y cỏ để duy tr&igrave; nguồn sống của vợ tui, duy tr&igrave; nguồn sống của một con người.     - C&aacute;i đ&oacute; th&igrave;&hellip;     G&atilde; nhăn nh&oacute;, đột ngột bỏ ngang c&acirc;u n&oacute;i. Nh&igrave;n bộ điệu g&atilde; đ&agrave;n &ocirc;ng d&aacute;ng vẻ ngang t&agrave;ng như lục l&acirc;m hảo hớn m&agrave; bản chất th&igrave; nh&acirc;n hậu, chơn qu&ecirc; của người d&acirc;n đồng bằng Nam bộ, bỗng dưng t&ocirc;i c&oacute; &iacute;t nhiều thiện cảm v&agrave; kh&aacute;m ph&aacute; ra điều th&uacute; vị: trộn lẫn giữa cảm th&ocirc;ng v&agrave; căm gh&eacute;t, g&atilde; c&oacute; một nh&acirc;n c&aacute;ch rất đ&aacute;ng qu&yacute; trọng l&agrave; h&agrave;o ph&oacute;ng, thương người, thương rừng. Với g&atilde;, bất kỳ ai ph&aacute; hoại rừng cũng đều l&agrave; tội &aacute;c.     Ỏm tỏi hạch hỏi, ph&acirc;n trần, giải th&iacute;ch. Một tay cầm c&ocirc;ng cụ hỗ trợ, một tay cầm c&acirc;y rựa đi rừng, g&atilde; nh&igrave;n ch&ograve;ng chọc v&agrave; h&eacute;t &ldquo;lệnh&rdquo; t&ocirc;i phải tự v&eacute;n quần, vạch &aacute;o, rồi cởi c&aacute;i t&uacute;i đeo lưng tr&uacute;t hết m&ugrave;ng mền, b&aacute;nh nước, b&agrave;n chải đ&aacute;nh răng&hellip; để g&atilde; kiểm tra. Cuối c&ugrave;ng, g&atilde; canh giữ rừng v&agrave; t&ecirc;n &ldquo;nghi phạm&rdquo; trộm cắp c&acirc;y rừng đ&atilde;&nbsp; bất đất dĩ phải c&ugrave;ng dọ dẫm từng bước ch&acirc;n đi, c&ugrave;ng lội qua hai con suối nhỏ, v&agrave; đang l&ugrave;ng b&ugrave;ng giữa đ&aacute;m d&acirc;y leo của khu rừng nguy&ecirc;n sinh d&agrave;y bịt.     Loanh quanh mất chừng hơn tiếng đồng hồ, g&atilde; đứng lại thở ph&agrave;o nhẹ nh&otilde;m:     - Tới rồi! Ổn rồi! M&igrave;nh kịp về tới đ&acirc;y l&agrave;&hellip; ổn lắm rồi.     Rừng chiều &acirc;m u. Gi&oacute; phần phật thổi từng cơn lạnh buốt. Gi&oacute;&nbsp; len l&aacute;ch giữa ng&agrave;n c&acirc;y r&iacute;t l&ecirc;n thứ &acirc;m thanh kỳ b&iacute;, ma mị như tiếng r&iacute;t giận dữ của mụ ph&ugrave; thủy Phi ch&acirc;u &aacute;c độc. Trong gi&oacute;, vẳng từ đ&acirc;u đ&oacute; xa xa, tiếng th&uacute; rừng k&ecirc;u th&eacute;t như lưỡi dao sắc lạnh x&eacute; toạt kh&ocirc;ng gian u tịch của rừng s&acirc;u. L&agrave;nh lạnh sống lưng, t&ocirc;i cố trấn tỉnh nhưng trong đầu &oacute;c vẫn cứ lởn vởn những h&igrave;nh ảnh hoạt n&aacute;o của rừng đ&ecirc;m với trăm lo&agrave;i th&uacute; dữ tranh nhau săn mồi, gầm gừ, đuổi bắt.     Đ&ecirc;m xuống thật mau. Mờ mờ trong b&oacute;ng ho&agrave;ng h&ocirc;n chập choạng, &ldquo;s&agrave;o huyệt&rdquo; của g&atilde; &ldquo;thổ phỉ&rdquo; vừa c&ugrave;ng t&ocirc;i lẩn quẩn trong rừng l&agrave; một dải nh&agrave; d&agrave;i dọc nằm tr&ecirc;n một g&ograve; đất cao ngất ngưởng, c&oacute; h&agrave;ng r&agrave;o sắt ki&ecirc;n cố bao quanh che chắn. G&atilde; mở cửa rồi đi thẳng ra nh&agrave; sau khi đ&atilde; đẩy t&ocirc;i v&agrave;o căn ph&ograve;ng kh&aacute;ch c&oacute; v&agrave;i ba thứ tiện nghi tối thiểu được b&agrave;y dọn ngăn nắp, tinh tươm, tr&ecirc;n tường c&oacute; gắn mươi Bằng khen cấp tỉnh. Từ d&atilde;y nh&agrave; sau vọng l&ecirc;n tiếng dội nước tắm giặt của một nh&oacute;m năm bảy người. V&ocirc; t&igrave;nh nghe lo&aacute;ng tho&aacute;ng mấy c&acirc;u chuyện tr&ograve; vui vẻ, t&ocirc;i đo&aacute;n: họ vừa ở rừng về.     Một m&igrave;nh bơ vơ ngồi ở một nơi xa lạ, t&ocirc;i m&oacute;c điếu thuốc ra ch&acirc;m lửa v&agrave; nghe tiếng d&eacute;p lẹp xẹp đến gần. G&atilde; đến. Quay trở lại với bộ v&oacute; chĩn chu, g&atilde; chậm r&atilde;i ch&acirc;m tr&agrave;, giọng xởi lởi:     - Tối nay &ocirc;ng chịu kh&oacute; nghỉ lại đ&acirc;y rồi mai về sớm. Đ&uacute;ng l&agrave; &ocirc;ng bị &ldquo;khịa&rdquo; rồi! Anh em ở đ&acirc;y đều l&agrave; những người đ&atilde; nhiều năm gắn b&oacute; với rừng. T&ocirc;i vừa mới hỏi gi&uacute;p &ocirc;ng nhưng ai cũng lắc đầu: tr&ecirc;n đời nầy l&agrave;m g&igrave; c&oacute; loại hoa n&agrave;o t&ecirc;n du khuyết. Chắc &ocirc;ng anh ruột của &ocirc;ng cũng&nbsp; thuộc dạng &ldquo;nổ&rdquo; dữ trời?     T&ocirc;i gi&atilde;y n&atilde;y ph&acirc;n bua, b&ecirc;nh vực:     - Hổng c&oacute; đ&acirc;u. &Ocirc;ng anh tui đ&agrave;ng ho&agrave;ng, mực thước lắm! Kh&ocirc;ng n&oacute;i th&igrave; th&ocirc;i, m&agrave; hễ n&oacute;i th&igrave; như đinh đ&oacute;ng cột.. Bị thương cụt mất một ch&acirc;n nhưng chưa c&oacute; c&ocirc;ng tr&igrave;nh c&ocirc;ng &iacute;ch n&agrave;o của x&oacute;m l&agrave;ng m&agrave;  ảnh  kh&ocirc;ng c&oacute; mặt. B&agrave; con mến lắm! Trung t&aacute;. L&iacute;nh cụ Hồ m&agrave;.  Ảnh  kể. Hồi c&ograve;n nắm Tiểu đo&agrave;n, ở đơn vị  ảnh  c&oacute; thằng em kết nghĩa. Trong một trận đ&aacute;nh &aacute;c liệt, ph&aacute;t hiện n&oacute; bị thương rất nặng,  ảnh  lật đật c&otilde;ng về tuyến sau th&igrave; đạp tr&aacute;i&hellip;     G&atilde; ngắt ngang, hỏi giọng bồn chồn:     - Đạp tr&aacute;i? C&otilde;ng người bị thương rồi đạp tr&aacute;i? Ch&agrave;! Ra trận m&agrave; c&oacute; một &ocirc;ng chỉ huy sống t&igrave;nh nghĩa như tay nầy l&agrave; chơi được lắm! M&agrave;,  ổng  t&ecirc;n g&igrave; vậy, ta?     - Trần Trung Tiến. Thứ hai, t&ecirc;n Tiến. Hai Tiến.  Ảnh  c&ograve;n c&oacute; t&ecirc;n l&agrave; Tiến Dũng. Vầy nữa. &Ocirc;ng anh tui c&ograve;n n&oacute;i, l&uacute;c xuất viện, thằng em của  ảnh  buồn rầu t&acirc;m sự: hồi c&ograve;n đi học , n&oacute; c&ograve;n một c&ocirc;ng việc dở dang, giờ đ&atilde; l&agrave; một chiến binh thương tật chẳng l&agrave;m được việc g&igrave; nặng nhọc nhưng đ&atilde; sống th&igrave; phải cố sống sao c&oacute; &iacute;ch cho đời. V&igrave; vậy, n&oacute; quyết t&acirc;m dốc hết sức lực của quảng đời c&ograve;n lại d&agrave;nh v&agrave;o việc nghi&ecirc;n cứu hệ sinh th&aacute;i rừng nhiệt đới. G&igrave; chớ mấy lo&agrave;i c&acirc;y cỏ chắc n&oacute; nhiều hiểu biết lắm. Tiếc l&agrave;, anh em l&acirc;u ng&agrave;y kh&ocirc;ng gặp giờ kh&ocirc;ng biết n&oacute; ở đ&acirc;u. &nbsp;&nbsp;     G&atilde; nh&igrave;n t&ocirc;i kh&ocirc;ng chớp mắt:     - Trần Trung Tiến? &Ocirc;ng n&oacute;i anh của &ocirc;ng l&agrave; Tiến Dũng?     T&ocirc;i gật đầu:     - Đ&uacute;ng rồi! Trần Trung Tiến. Tiến Dũng.     Tho&aacute;ng ch&uacute;t giật n&atilde;y người, gương mặt biến sắc vụt tươi tỉnh, g&atilde; nho&agrave;i người ra cửa gọi lớn:     - Minh ơi! Xong chưa? Đ&oacute;i lắm rồi! C&oacute; bạn ở đồng bằng l&ecirc;n chơi. Cho anh&hellip;&rdquo;dz&aacute;ch&rdquo; xị nghen, Minh!     - C&oacute; ngay. C&oacute; ngay đ&acirc;y.     Nh&igrave;n người thanh ni&ecirc;n nhanh nhẩu b&agrave;y dọn l&ecirc;n b&agrave;n chai rượu v&agrave; mấy m&oacute;n thức ăn c&ograve;n bốc l&ecirc;n hơi n&oacute;ng, t&ocirc;i nh&iacute;ch ghế tạo th&ecirc;m khoảng trống c&oacute; &yacute; mời ngồi nhưng cậu ta đ&atilde; vội kho&aacute;t tay, bước nhanh ra cửa:     - Dạ, bữa nay uể qu&aacute;! Anh với anh Ki&ecirc;n cụng ly l&agrave; đủ cặp rồi. Xin cho em được miễn. Tụi em c&ograve;n phải nghỉ dưỡng sức để mai sớm đi rừng.     - &Ocirc;ng Ki&ecirc;n? &Ocirc;ng l&agrave; Ki&ecirc;n?     - Ờ! L&agrave; Ki&ecirc;n. Kh&ocirc;ng lẽ, thường ng&agrave;y anh Tiến Dũng kh&ocirc;ng c&oacute; n&oacute;i với anh người em kết nghĩa của  ảnh  t&ecirc;n g&igrave;?     - C&oacute; chứ! Nhắc ho&agrave;i h&agrave;.  Ảnh  n&oacute;i n&oacute; t&ecirc;n Ki&ecirc;n, thằng Ki&ecirc;n lang bạt.     - Rồi h&igrave;nh dạng, tướng t&aacute; thế n&agrave;o? C&oacute; mặt vằn, r&acirc;u quắn như t&ocirc;i?     - L&agrave; &ocirc;ng? &Ocirc;ng l&agrave;&hellip; Ki&ecirc;n lang bạt?     - Ờ! L&agrave; t&ocirc;i. L&agrave; thằng Ki&ecirc;n lang bạt. Thằng em kết nghĩa của anh Tiến Dũng n&egrave;!     G&atilde; n&oacute;i cười ha hả v&agrave; lăng xăng r&oacute;t đầy hai ly rượu:     - Người nh&agrave;. Mừng qu&aacute;. Cụng ly. Ly nầy, mừng sức khỏe của anh Hai Tiến Dũng.     Cụng ly. G&atilde; uống cạn ly đầy rồi r&oacute;t đầy ly cạn:     - Ly nầy mừng anh em tụi m&igrave;nh. C&ugrave;ng l&agrave; em của anh Tiến Dũng th&igrave; cũng l&agrave; anh em. Uống.     G&atilde; uống v&agrave; lại r&oacute;t. Ly rượu thứ ba chuếnh cho&aacute;ng với niềm vui bất chợt, g&atilde; h&aacute;t ngh&ecirc;u ngao      &ldquo;&hellip;T&igrave;nh vui trong ph&uacute;t gi&acirc;y th&ocirc;i/ &Yacute; sầu vương suốt đời/ Lệ rơi kh&oacute;c mấy tuổi t&ocirc;i, mấy tuổi xa người/ Ng&agrave;y thần ti&ecirc;n em bước   l&ecirc;n ng&ocirc;i/ đ&atilde; nghe son v&agrave;ng tả tơi/Trầm m&igrave;nh trong hương đốt hơi bay/ Mong t&igrave;m ra ph&uacute;t sum vầy&hellip;&rdquo;.      G&atilde; h&aacute;t. G&atilde; tỉ t&ecirc; đến hết đoạn cuối lời tự sự, giọng trầm buồn da diết nỗi niềm ri&ecirc;ng. Bỗng dưng, t&ocirc;i buột miệng:     -  &ldquo;Khi h&aacute;t nhạc Vũ Th&agrave;nh An, ch&uacute;ng   ta cần một ch&uacute;t b&oacute;ng tối, bởi nhạc của An vốn ươm đầy b&oacute;ng tối.   Khi h&aacute;t nhạc Vũ Th&agrave;nh An, ch&uacute;ng ta đ&ograve;i hỏi một ch&uacute;t im lặng, bởi nhạc của An vốn đong đầy im lặng&hellip;&rdquo;.       &nbsp; G&atilde; im lặng trầm ng&acirc;m. Rồi dường như, bất chợt bắt gặp một sự đồng cảm từ người đối diện, g&atilde; với tay nhấn c&aacute;i c&ocirc;ng-tắc đ&egrave;n, chậm r&atilde;i bu&ocirc;ng giọng nhẹ đều như vị thiền sư đang l&acirc;m r&acirc;m b&agrave;i kinh nhật tụng:     - Ờ! Nghe nhạc cũng l&agrave; nghe tiếng thổn thức của l&ograve;ng m&igrave;nh. Viết lời bạt nầy, xem ra &ocirc;ng Du Tử L&ecirc; cũng kh&ocirc;ng phải l&agrave; người dễ&nbsp; t&iacute;nh. &Ocirc;ng biết?     - Tui hả? Chỉ biết v&agrave; th&iacute;ch. Vậy th&ocirc;i. G&igrave; chớ c&acirc;u nầy tui nghe vợ tui nhắc đi nhắc lại đến&hellip; triệu lần. M&ecirc; lắm! Vợ tui c&oacute; th&uacute; vui nghe nhạc. Mấy b&agrave;i t&igrave;nh kh&uacute;c nầy,  bả  nhớ kh&ocirc;ng s&oacute;t một từ. Kỷ niệm thời đi học ấy m&agrave;. Chưa. Chưa đ&acirc;u. Đến giờ, kể như&hellip; vợ tui chưa hay biết g&igrave; cả. B&aacute;c sĩ n&oacute;i c&oacute; thể l&agrave; một năm, năm năm hay mười năm, thời gian ngắn hay d&agrave;i t&ugrave;y thuộc v&agrave;o sự ổn định t&acirc;m l&yacute; v&agrave; nếu quẳng g&aacute;nh lo đi để m&agrave; vui sống th&igrave;&hellip; may ra&hellip;     - Cho n&ecirc;n&hellip; &ocirc;ng mới l&eacute;n vợ l&ecirc;n rừng t&igrave;m hoa du khuyết? Chuyện buồn. Th&ocirc;i, bỏ đi. Lạ chỗ, &ocirc;ng kh&ocirc;ng ngủ được đ&acirc;u. M&igrave;nh lai rai. V&agrave;i ly th&ocirc;i, cho ấm.     G&atilde; n&oacute;i v&agrave; nghi&ecirc;ng chai r&oacute;t rượu.     Trăng l&ecirc;n. Căn ph&ograve;ng mờ mờ tối s&aacute;ng khi con trăng m&ugrave;ng mười bẽn lẽn bước ra khỏi cụm m&acirc;y đen, chợt t&igrave;nh cờ nghi&ecirc;ng nghi&ecirc;ng nh&igrave;n qua khung cửa sổ. G&atilde; nhếch m&eacute;p cười. Kh&ocirc;ng c&aacute;u gắt, quặm trợn như l&uacute;c ở giữa rừng m&agrave; b&igrave;nh thản, ung dung như một người nghệ sĩ, rất hiền, g&atilde; hiền như Bụt.     - &Ocirc;ng uống đi chứ! Uống rượu m&agrave; như đi rừng kh&ocirc;ng bằng. Chậm lụt qu&aacute;! Ờ! &ldquo;C&oacute;c t&iacute;a m&agrave; đ&ograve;i ăn thịt thi&ecirc;n nga&rdquo; l&agrave; sao vậy, ta?     - &Ocirc;ng nghĩ, một anh ch&agrave;ng đạp x&iacute;ch l&ocirc; ngh&egrave;o kiết x&aacute;c m&agrave; hỏi cưới được c&ocirc; tiểu thư con một của &ocirc;ng chủ h&atilde;ng nước mắm, nếu kh&ocirc;ng gọi l&agrave; &ldquo;c&oacute;c t&iacute;a đ&ograve;i ăn thịt thi&ecirc;n nga&rdquo; th&igrave; gọi l&agrave; g&igrave;? Th&igrave; tui. Tui đang n&oacute;i chuyện của tui n&egrave;! Đ&uacute;ng ra, &ldquo;&aacute;ch giữa đ&agrave;ng m&agrave; mang v&agrave;o cổ&rdquo; chỉ mới l&agrave; sự khởi đầu. Buổi trưa, đường vắng, tui thấy một người nằm s&otilde;ng so&agrave;i giữa đường, c&ograve;n chiếc xe th&igrave; chỏng gọng c&aacute;ch xa hơn chục thước. Cứu người l&agrave; quan trọng. Tui nghĩ vậy n&ecirc;n d&ugrave; chưa biết ất gi&aacute;p g&igrave; cũng lật đật bế người bị nạn l&ecirc;n x&iacute;ch l&ocirc; đạp thẳng v&agrave;o bệnh viện cấp cứu. Th&igrave;&hellip;  bả  chớ ai. Một ng&agrave;y  bả  h&ocirc;n m&ecirc; l&agrave; một ng&agrave;y tui chịu khổ. &Ocirc;ng chủ h&atilde;ng nước mắm cứ một hai quả quyết tui l&agrave; người g&acirc;y ra tai nạn. Đến l&uacute;c  bả  tỉnh lại th&igrave;&hellip; t&eacute; ra,  bả  bị chiếc xe tải va quẹt. Mấy anh c&ocirc;ng an cũng khẳng định chiếc x&iacute;ch l&ocirc; đạp của tui cũng kh&ocirc;ng thể n&agrave;o đủ lực k&eacute;o chiếc xe của  bả  một qu&atilde;ng xa đến ngo&agrave;i chục thước. Vậy đ&oacute;. Chở bệnh, nu&ocirc;i bệnh tới ng&agrave;y xuất viện, tui c&ograve;n th&ecirc;m mấy lần&hellip; chở bệnh nh&acirc;n đi t&aacute;i kh&aacute;m.     - Rồi sau đ&oacute; &ocirc;ng &ldquo;rước&rdquo;  bả  lu&ocirc;n? G&atilde; r&oacute;t th&ecirc;m rượu, cười ch&uacute;m ch&iacute;m.     - Th&igrave; &ldquo;rước&rdquo;. Ba năm. Bả giao hẹn phải sau ba năm t&igrave;m hiểu bả mới chịu cưới. Phải r&aacute;ng chờ chớ biết l&agrave;m sao.T&igrave;nh y&ecirc;u m&agrave;. N&egrave;! &Ocirc;ng đừng nh&igrave;n tui với &aacute;nh mắt nghi ngờ v&agrave; cũng đừng nghĩ l&agrave; &ldquo;chuột sa hủ nếp&rdquo; nghen. Tội nghiệp! Dịch rầy n&acirc;u ho&agrave;nh h&agrave;nh. M&ugrave;a m&agrave;ng thất trắng. Đến khoai độn c&ograve;n kh&ocirc;ng đủ c&aacute;i để ăn. Ng&agrave;y  bả  sinh đứa con g&aacute;i đầu l&ograve;ng cũng l&agrave; ng&agrave;y gia biến. Hỏa hoạn thi&ecirc;u sạch gia sản, &ocirc;ng nhạc tui tiếc của sinh cuồng. Suốt mấy năm liền, ng&agrave;y n&agrave;o  ổng  cũng lang thang ngo&agrave;i đường, cứ vậy lảm nhảm cho đến chết. Vợ tui hả? Nghỉ việc l&acirc;u rồi. C&ocirc; kỹ sư n&ocirc;ng nghiệp biết r&otilde; chi li từ t&iacute;nh nết đến khả năng đậu hạt, kh&aacute;ng rầy, chống dịch của từng giống l&uacute;a, nhưng nh&acirc;n th&acirc;n c&oacute; &ocirc;ng nội thuộc th&agrave;nh phần tư bản th&agrave;nh thị, c&oacute; cha l&agrave; qu&acirc;n nh&acirc;n bỏ ngũ thời b&igrave;nh n&ecirc;n học tập c&aacute;ch g&igrave; cũng kh&ocirc;ng tiến bộ v&agrave; cứ phải l&agrave;m l&iacute;nh l&aacute;c qua&hellip; bốn đời thủ trưởng. Buồn. Buồn lắm chứ. Ngẫm nghĩ, m&igrave;nh kh&ocirc;ng thuộc th&agrave;nh phần ưu t&uacute; m&agrave; cứ ngồi l&igrave; cho&aacute;n chỗ th&igrave; cũng ngượng. Th&igrave; th&ocirc;i. Con c&aacute;i đứa n&agrave;o cũng đ&atilde; lớn, cũng phải tất bật mưu sinh,  bả  quyết định xin&ldquo;chuyển nghề&rdquo; để l&agrave;m c&ocirc; nu&ocirc;i dạy trẻ ngo&agrave;i giờ học ch&iacute;nh kh&oacute;a của bốn đứa học tr&ograve; gọi c&ocirc; gi&aacute;o bằng&hellip; b&agrave;.     - Vậy sao? Mừng. Ta uống ly nầy ch&uacute;c mừng hạnh ph&uacute;c của vợ chồng &ocirc;ng. Ờ! Qu&ecirc;n. Bến Tre, m&agrave; huyện n&agrave;o vậy, ta?     - Biển.     Cụng ly v&agrave;o ly t&ocirc;i, g&atilde; uống một hơi cạn hết ly đầy, cổ họng ph&aacute;t ra tiếng cười kh&ugrave;ng khục:     - Biển? Hồi đ&oacute;, su&yacute;t nữa t&ocirc;i cũng đ&atilde; được về l&agrave;m rể Bến Tre rồi. Th&igrave;&hellip; học N&ocirc;ng L&acirc;m. C&ocirc; bạn g&aacute;i chung trường, chung lớp của t&ocirc;i rất th&iacute;ch nhạc v&agrave; th&iacute;ch nghe t&ocirc;i h&aacute;t. C&oacute; lần tui hỏi &ldquo;Bến Tre m&agrave; ở huyện n&agrave;o?&rdquo;, c&ocirc; ấy cũng c&oacute; c&aacute;ch trả lời giống hệt như &ocirc;ng: &ldquo;biển&rdquo;. Xa nhau l&acirc;u rồi, chắc giờ n&agrave;ng cũng đ&atilde; c&oacute; một bầy con ch&aacute;u.     Vui đ&oacute; rồi buồn cũng đ&oacute;, g&atilde; thở d&agrave;i thườn thượt, đăm đắm nh&igrave;n ngo&agrave;i hi&ecirc;n đang lao xao gi&oacute; l&aacute; th&igrave; thầm v&agrave; giọt mưa khuya lất phất. G&atilde; bồi hồi nhắc nhớ kỷ niệm xưa v&agrave; những điều s&acirc;u k&iacute;n của l&ograve;ng m&igrave;nh&hellip;     &nbsp;     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;*     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; *&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; *     &nbsp;     Chiều Chủ nhật. Khu nh&agrave; trọ sinh vi&ecirc;n buổi chiều ng&agrave;y cuối tuần vắng ngắt. Lần đầu ti&ecirc;n đến thăm bạn g&aacute;i, Ki&ecirc;n thập th&ograve; như kẽ trộm.     - Ki&ecirc;n hả? Em bận tay một ch&uacute;t. V&agrave;o đi. Cửa ph&ograve;ng kh&ocirc;ng kh&oacute;a.     Tim đập th&igrave;nh thịch khi nghe tiếng bạn, anh rụt r&egrave; đẩy nhẹ c&aacute;nh cửa kh&eacute;p hờ. &nbsp;Căn ph&ograve;ng sực nức m&ugrave;i hương thơm c&acirc;y thuốc v&agrave; tr&ecirc;n b&agrave;n học, c&aacute;i c&aacute;t-s&eacute;t nhỏ khe khẽ ph&aacute;t ra tiếng c&ocirc; ca sĩ đang thủ thỉ b&agrave;i t&igrave;nh kh&uacute;c của nhạc sĩ Vũ Th&agrave;nh An.     Ngồi tr&ecirc;n m&eacute;p giường, đầu hơi ch&uacute;c xuống c&aacute;i thau để ngay trước mặt, n&agrave;ng đưa tay v&eacute;n m&aacute;i t&oacute;c su&ocirc;ng d&agrave;i, đ&ocirc;i mắt tr&ograve;n xoe, nghi&ecirc;ng nghi&ecirc;ng mặt cười tươi, l&iacute;u t&iacute;u:     - Anh ngồi chơi. Đợi ch&uacute;t, em gội đầu. Trưa Saigon n&oacute;ng nực, lại nhiều bụi c&aacute;t, em th&iacute;ch gội đầu buổi chiều. Biết gội với g&igrave; h&ocirc;n? Bồ kết. Hồi nhỏ ở qu&ecirc; vui lắm! Ng&agrave;y n&agrave;o em với tụi bạn cũng l&eacute;n đi dang nắng m&ograve; cua, bắt ốc. Nắng gi&oacute; l&agrave;m t&oacute;c em kh&eacute;t lẹt, rối b&ugrave; như c&uacute; n&ecirc;n lu&ocirc;n bị m&aacute; la rầy v&agrave; bắt phải gội đầu bằng nước tr&aacute;i bồ kết nấu s&ocirc;i để nguội. Riết rồi quen. Kh&ocirc;ng thế bằng thứ kh&aacute;c được n&ecirc;n phải mang từ dưới qu&ecirc; l&ecirc;n.     &nbsp;Ngượng ngịu đến ch&acirc;n tay thừa th&atilde;i, Ki&ecirc;n lắp bắp hỏi tr&otilde;ng kh&ocirc;ng:     - Bến Tre m&agrave;&hellip; ở&hellip; huyện n&agrave;o?     - Biển. Ngồi đi. Đứng sớ rớ l&agrave;m g&igrave;? Hay l&agrave;&hellip; anh xối nước d&ugrave;m em.     Nh&igrave;n bạn g&aacute;i nghi&ecirc;ng nghi&ecirc;ng t&oacute;c rối, Ki&ecirc;n run run cầm c&aacute;i ca chầm chậm thả d&ograve;ng nước m&agrave;u n&acirc;u sẫm, anh con trai c&uacute;i xuống vụng về h&ocirc;n phớt l&ecirc;n c&aacute;i cổ thon thả trắng ngần của c&ocirc; bạn g&aacute;i.     Ngước nh&igrave;n l&ecirc;n, c&aacute;i ngu&yacute;t thật d&agrave;i v&agrave; đ&ocirc;i con mắt c&oacute; đu&ocirc;i, n&agrave;ng phụng phịu:     - N&egrave;! Chỉ được xối nước th&ocirc;i. Cấm nh&igrave;n. Hổng giao anh nh&igrave;n l&eacute;n người ta.     - Ừ! Chỉ xối nước th&ocirc;i. Xối nước v&agrave;&hellip; nh&igrave;n nốt ruồi son tr&ecirc;n g&aacute;y của em th&ocirc;i.     - Hổng cho. B&iacute; mật. Hổng cho nh&igrave;n. Người ta n&oacute;i nốt ruồi son c&agrave;ng k&iacute;n, c&agrave;ng gi&agrave;u. Cấm. Hổng cho nh&igrave;n.     - Th&igrave;&hellip; chỉ nh&igrave;n ch&uacute;t th&ocirc;i. Mai anh đi rồi. Chỉ nh&igrave;n ch&uacute;t th&ocirc;i, cho đỡ&hellip; nhớ.     N&agrave;ng nheo mắt ngập ngừng rồi cũng gật đầu, đặt nhẹ b&agrave;n tay l&ecirc;n ngực:     - Ừ! Th&igrave;&hellip; nh&igrave;n nốt ruồi son th&ocirc;i. C&ograve;n c&aacute;i vết ch&agrave;m &ldquo;vượng phu, &iacute;ch tử&rdquo; ở chỗ nầy n&egrave;, chừng nữa&hellip; rồi sẽ biết. Cấm. Giờ, th&igrave; cấm, hổng cho nh&igrave;n.     - Chừng nữa&hellip; l&agrave; chừng n&agrave;o?     - Chừng nữa l&agrave;&hellip; ng&agrave;y anh về, m&igrave;nh cưới nhau rồi c&ugrave;ng về qu&ecirc; biển. Qu&ecirc; em, rừng tr&agrave;m, rừng đước bạt ng&agrave;n. Về miệt biển m&igrave;nh nghi&ecirc;n cứu hệ sinh th&aacute;i rừng ngập mặn.     - Kh&ocirc;ng. M&igrave;nh về Bu&ocirc;n M&ecirc;. Về n&uacute;i. Về qu&ecirc; anh, c&acirc;y rừng phong ph&uacute;, đa dạng lắm, m&igrave;nh sẽ dựng b&ecirc;n b&igrave;a rừng một căn nh&agrave; nhỏ, anh đi l&agrave;m, em lo cho con, lo cơm nước. L&uacute;c rỗi r&atilde;nh, m&igrave;nh sẽ c&ugrave;ng nghi&ecirc;n cứu hệ sinh th&aacute;i rừng nhiệt đới.     - Hổng chịu. Lạc Long Qu&acirc;n l&agrave; rồng phải về miệt biển.     - Kh&ocirc;ng. &Acirc;u Cơ l&agrave; ti&ecirc;n phải về tr&ecirc;n n&uacute;i.     N&agrave;ng m&iacute;m m&ocirc;i, phồng đ&ocirc;i m&aacute; bầu bĩnh tr&ograve;n, l&uacute;ng liếng:     - Đ&atilde; n&oacute;i hổng về tr&ecirc;n n&uacute;i. Coi đ&oacute;. Anh l&agrave;m ướt &aacute;o em rồi&hellip;     Im lặng. &Aacute;nh mắt nh&igrave;n đắm đuối v&agrave; l&agrave;n &aacute;o mỏng thấm nước d&aacute;n l&ecirc;n đ&ocirc;i g&ograve; ngực thổn thức, phập phồng như đ&aacute;nh thức h&agrave;ng trăm ng&agrave;n con kiến b&ograve; rạo rực. Mụ mẫm. Phi&ecirc;u hốt. Trong một tho&aacute;ng mặt như kề gần s&aacute;t v&agrave;o nhau, c&aacute;nh tay bỗng như con rắn vụng về m&agrave; t&aacute;o tợn b&ograve; vắt ngang qua bờ vai nhỏ, anh con trai th&igrave; thầm r&oacute;t v&agrave;o tai người bạn g&aacute;i sau ph&uacute;t gi&acirc;y im lặng:     - Mai mốt m&igrave;nh cưới nhau rồi c&ugrave;ng về qu&ecirc; anh. &Acirc;u Cơ&hellip; l&agrave; ti&ecirc;n&hellip; phải về tr&ecirc;n n&uacute;i&hellip;     -&nbsp; Hổng&hellip; chịu&hellip; đ&acirc;u, &hellip; em&hellip;     Giọng thều th&agrave;o đứt quảng. Đ&ocirc;i mắt kh&eacute;p hờ hờ. Đ&ocirc;i m&ocirc;i như nụ tầm xu&acirc;n h&eacute; nở gọi mời. N&agrave;ng thả m&igrave;nh như tấm lụa đ&agrave;o uốn lượn phất phơ&nbsp; tr&ecirc;n đỉnh t&igrave;nh y&ecirc;u ngọt ng&agrave;o nắng gi&oacute;.     &nbsp;- Đừng&hellip; anh&hellip;. em&hellip; Đừng&hellip; c&aacute;i vết ch&agrave;m son. Chừng&hellip; nữa&hellip;     Chỉ chừng ấy phản kh&aacute;ng yếu ớt cuối c&ugrave;ng. Đ&ocirc;i bờ vai nhỏ run run, n&agrave;ng ẫng cao người rồi rũ như khối b&ocirc;ng mềm nhũn trong v&ograve;ng tay siết chặt. Trời chững lại. Đất chững lại. Tất cả mọi thứ &acirc;m thanh đều như lắng đọng để nhường cho đ&ocirc;i tr&aacute;i tim y&ecirc;u đồng điệu đang c&ugrave;ng cất l&ecirc;n kh&uacute;c nhạc thi&ecirc;n đường&hellip;     &nbsp;     &nbsp;     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; *     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; *&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; *     &nbsp;     &nbsp;G&atilde; th&ocirc;i, kh&ocirc;ng kể nữa. G&atilde; uống rượu. G&atilde; ngh&ecirc;u ngao h&aacute;t.  &ldquo;&hellip;Thần ti&ecirc;n, g&atilde;y c&aacute;nh đ&ecirc;m xu&acirc;n/ Bước lạc sa xuống trần/ L&agrave;m t&igrave;nh nh&acirc;n đứng giữa trời kh&ocirc;ng kh&oacute;c mộng thi&ecirc;n đường/ D&ugrave; trời đem cay đắng gieo th&ecirc;m/ Cũng xin đ&oacute;n chờ b&igrave;nh y&ecirc;n/ V&igrave; c&ograve;n đ&acirc;y c&acirc;u n&oacute;i y&ecirc;u em/ Ta c&ograve;n dăm ph&uacute;t vui trần thế&hellip;&rdquo;.  B&agrave;i ca buồn. Giọng h&aacute;t buồn t&ecirc;nh. Cổ họng đăng đắng, t&ocirc;i im lặng nghe g&atilde; h&aacute;t rồi buột miệng, lạc giọng ph&aacute;t ra một thứ &acirc;m thanh tưởng chừng tiếng r&iacute;t đau đớn của con cọp đực lạc bầy:     - Đẹp! Một chuyện t&igrave;nh&hellip; tuyệt đẹp. Chắc giờ,&hellip; &ocirc;ng b&agrave; đang hạnh ph&uacute;c?     Nghe t&ocirc;i hỏi, g&atilde; nhếch m&eacute;p cười buồn:     - Hạnh ph&uacute;c? Người ta n&oacute;i: hạnh ph&uacute;c l&agrave; sự thỏa m&atilde;n khi l&agrave;m được điều ta mơ ước. Nếu, mơ ước c&agrave;ng nhỏ, c&agrave;ng gần th&igrave; nhất định hạnh ph&uacute;c sẽ&nbsp; ở tầm tay. Bằng ngược lại, l&agrave; đau khổ. Tại trời. Đ&uacute;ng kh&ocirc;ng? Tất cả những vui buồn, sướng khổ tr&ecirc;n cuộc đời nầy đều do bởi &ocirc;ng trời. Chuyện cũ nhắc lại chỉ th&ecirc;m buồn. Mấy chục năm lao đao binh lửa, h&ograve;a b&igrave;nh lập lại, vết thương c&ograve;n đang nhức nhối lại b&ugrave;ng nổ chiến tranh. Ng&agrave;y ra trường, t&ocirc;i vẫy tay ch&agrave;o người bạn g&aacute;i t&ocirc;i y&ecirc;u với lời hẹn rồi sẽ quay về. Hai năm. Hai năm c&ugrave;ng đồng đội giữ bi&ecirc;n cương, sống chết chỉ t&iacute;nh từng ng&agrave;y m&agrave; l&ograve;ng th&igrave; kh&ocirc;ng ngu&ocirc;i thương nhớ. Nhớ &aacute;nh mắt, nụ cười. Nhớ c&aacute;i nốt ruồi son sau g&aacute;y. Nhớ vết ch&agrave;m &ldquo;vượng phu, &iacute;ch tử&rdquo; đỏ thắm in tr&ecirc;n g&ograve; gực thổn thức, phập phồng. &Ocirc;ng nghĩ, c&oacute; phải l&agrave; xa lắm kh&ocirc;ng, c&oacute; phải l&agrave; lớn lắm kh&ocirc;ng khi ước mơ chỉ l&agrave; một ng&ocirc;i nh&agrave; nhỏ xinh xinh v&agrave; rộn r&agrave;ng tiếng con trẻ vui đ&ugrave;a? Vậy m&agrave;, ng&agrave;y trở về của người l&iacute;nh l&agrave; một chuỗi ng&agrave;y đầy đau khổ. Buồn lắm! Trong đ&ecirc;m quần thảo &aacute;c liệt, một mảnh ph&aacute;o oan nghiệt đ&atilde; bắt buộc t&ocirc;i phải vĩnh viễn để lại ph&iacute;a b&ecirc;n kia bi&ecirc;n giới c&aacute;i c&ocirc;ng cụ để l&agrave;m thi&ecirc;n chức đ&agrave;n &ocirc;ng. Trừng phạt? C&oacute; lẽ, &ocirc;ng trời muốn trừng phạt t&ocirc;i, &nbsp;một h&igrave;nh phạt qu&aacute; đỗi nặng nề, cay độc. T&ocirc;i thề. T&ocirc;i kh&ocirc;ng phải l&agrave; một g&atilde; lưu manh ma m&atilde;nh đ&atilde; b&agrave;y ra c&aacute;i tr&ograve; phĩnh phờ, lường gạt để chiếm hữu tấm th&acirc;n mảnh mai, thuần khiết v&agrave; đời người con g&aacute;i của n&agrave;ng. Chuyện buồn. Th&ocirc;i, bỏ đi. G&igrave; th&igrave; s&aacute;ng mai &ocirc;ng cũng rời khỏi rừng rồi. Tiếc l&agrave;, mấy chục năm giữ rừng, t&ocirc;i biết đến h&agrave;ng mấy trăm lo&agrave;i thảo mộc nhưng chưa hề biết được lo&agrave;i n&agrave;o c&oacute; t&ecirc;n hoa v&ocirc; khuyết. Tặng &ocirc;ng. Hoa l&acirc;m. Về đồng bằng, tui tặng &ocirc;ng giỏ hoa nầy l&agrave;m kỷ niệm. Y&ecirc;n t&acirc;m đi! Kh&ocirc;ng c&oacute; trong danh mục đ&acirc;u. C&oacute; ch&uacute;t kiến thức học ở nh&agrave; trường, tự tay t&ocirc;i m&agrave;y m&ograve; th&aacute;p gh&eacute;p mấy loại hoa th&agrave;nh một loại hoa mới. Ho&agrave;i niệm. Chỉ l&agrave; để ho&agrave;i niệm th&ocirc;i. Cha, trai Bến Tre. Mẹ, g&aacute;i Quảng B&igrave;nh. Họ gặp nhau thời kh&aacute;ng chiến. N&agrave;ng sinh ra tr&ecirc;n một tấm thảm kết bằng nhiều loại hoa thơm ng&aacute;t hương rừng n&ecirc;n cha mẹ đặt cho t&ecirc;n gọi Hoa L&acirc;m. T&ocirc;i đ&atilde; lấy t&ecirc;n n&agrave;ng để đặt t&ecirc;n cho một lo&agrave;i hoa t&ocirc;i mới gh&eacute;p đẹp thanh tho&aacute;t, dịu d&agrave;ng. Ng&agrave;y đất nước thống nhất, n&agrave;ng theo mẹ cha t&igrave;m về qu&ecirc; nội. Nghe đ&acirc;u, đo&agrave;n tụ chưa l&acirc;u th&igrave; &ocirc;ng cụ qua đời để lại cho cha c&ocirc; một cơ ngơi bề thế&hellip;     Gi&oacute; liu xiu lạnh. Th&aacute;ng T&aacute;m mưa thu đ&atilde; buồn. Mưa thu ở rừng c&agrave;ng buồn da diết. Say. Chất men l&agrave;m đ&ocirc;i m&iacute; mắt nặng như ch&igrave; v&agrave; đầu &oacute;c như mơ m&agrave;ng, bềnh bồng trăm nỗi nhớ. Nhớ chiếc x&iacute;ch l&ocirc; c&agrave; t&agrave;ng chở đầy kỷ niệm. Nhớ lần đi t&aacute;i kh&aacute;m, chiều mưa, n&agrave;ng thủ thỉ rủ t&ocirc;i gh&eacute; v&agrave;o qu&aacute;n C&aacute;t Đằng uống t&aacute;ch c&agrave; ph&ecirc;. Đ&oacute; l&agrave; lần đầu ti&ecirc;n được ng&acirc;y ngất ngắm nh&igrave;n m&aacute;i t&oacute;c su&ocirc;ng d&agrave;i thoang thoảng hương bồ kết thơm tho, t&ocirc;i run rẩy nắm tay n&agrave;ng, nghe n&agrave;ng khe khẻ h&aacute;t:  &ldquo;&hellip;Thần ti&ecirc;n g&atilde;y c&aacute;nh đ&ecirc;m xu&acirc;n/ Bước lạc sa xuống trần/ L&agrave;m t&igrave;nh nh&acirc;n đứng giữa trời kh&ocirc;ng, kh&oacute;c mộng thi&ecirc;n đường/ D&ugrave; trời đem cay đắng gieo th&ecirc;m/ Cũng xin đ&oacute;n chờ b&igrave;nh y&ecirc;n/ V&igrave; c&ograve;n đ&acirc;y c&acirc;u n&oacute;i y&ecirc;u em/ Ta c&ograve;n dăm ph&uacute;t vui trần thế&hellip;&rdquo;       -  Trời đất! Chuyện t&ocirc;i, t&ocirc;i kể chuyện m&agrave; &ocirc;ng cũng buồn l&acirc;y hay sao m&agrave; ngồi như &ocirc;ng phỗng vậy? Uống đi! G&igrave; th&igrave; s&aacute;ng sớm mai &ocirc;ng cũng ra khỏi rừng rồi.     G&atilde; n&oacute;i v&agrave; nghi&ecirc;ng chai, phần c&ograve;n lại chỉ vừa đủ để r&oacute;t đầy hai ly rượu nhỏ. Nh&igrave;n g&atilde;, t&ocirc;i đọc được trong đ&ocirc;i mắt buồn ng&acirc;n ngấn ấy như hiển hiện h&igrave;nh b&oacute;ng của Hoa L&acirc;m. N&agrave;ng nghi&ecirc;ng nghi&ecirc;ng mặt, v&eacute;n m&aacute;i t&oacute;c thoảng hương bồ kết thơm tho v&agrave; nh&igrave;n t&ocirc;i mĩm cười, nụ cười với cặp mắt tr&ograve;n xoe như mỗi chiều n&agrave;ng dắt ch&aacute;u nội ra mở cổng l&uacute;c nghe t&ocirc;i cọc cạch đạp chiếc x&iacute;ch l&ocirc; v&agrave;o ng&otilde; nhỏ.     &hellip;Mưa tạnh từ l&acirc;u. Đ&ecirc;m y&ecirc;n ắng &acirc;m u. Vẳng từ đ&acirc;u đ&oacute; xa xa, &nbsp;g&agrave; rừng đ&atilde; bắt đầu eo ốc. B&igrave;nh minh.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;     &nbsp;     &nbsp; &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;N.N.N     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Nam C&aacute;t Ti&ecirc;n, th&aacute;ng 9/2011    
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-08-29:320054</id>
 <title>Hoa bằng lăng tím</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com/post/3222/320054" /> 
  
 <updated>2011-08-29T19:20:10+07:00</updated> 
 <summary type="text">     </summary> 
 <author> 
  
 <name>nguyennhatnam</name> 
</author> 
<dc:subject>
Tác phẩm bạn bè 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com"> 
       
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-08-29:320053</id>
 <title>Thơ của bạn</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com/post/3222/320053" /> 
  
 <updated>2011-08-29T19:03:26+07:00</updated> 
 <summary type="text">   Thơ  Ng&amp;ocirc; Thị Thu V&amp;acirc;n  (Bến Tre)     &amp;nbsp;   &amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;  Ngủ thảo ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>nguyennhatnam</name> 
</author> 
<dc:subject>
Tác phẩm bạn bè 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com"> 
    Thơ  Ng&ocirc; Thị Thu V&acirc;n  (Bến Tre)     &nbsp;   &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Ngủ thảo     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Con g&aacute;i S'ti&ecirc;ng    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Giấu mặt trời rực rỡ trong mắt     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Giấu ngọn n&uacute;i nhấp nh&ocirc; trong ngực    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Giấu d&ograve;ng suối uốn lượn sau lưng.     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anh con trai Bến Tre     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Muốn với m&ocirc;i h&ocirc;n mặt trời    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Muốn bỏ ch&acirc;n tr&egrave;o qua n&uacute;i     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Muốn tắm m&igrave;nh trong suối nước trong.    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Anh con trai miệt đồng     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&aacute;i miệng kh&ocirc;ng biết thổi k&egrave;n l&aacute;     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&aacute;i tay kh&ocirc;ng biết đ&aacute;nh cồng chi&ecirc;ng    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  C&aacute;i lưng kh&ocirc;ng c&otilde;ng nổi con th&uacute; rừng     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhưng c&aacute;i bụng thuộc l&agrave;u c&acirc;u  "gừng cay, muối mặn"      &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đ&atilde; y&ecirc;u l&agrave; y&ecirc;u đến  "răng long đầu bạc"     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  C&ocirc; g&aacute;i S'ti&ecirc;ng ơi     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nếu em c&oacute; l&ograve;ng    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  Th&igrave; dắt anh về  "ngủ thảo"     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;    &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  N.T.T.V     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;  (Nam C&aacute;t Ti&ecirc;n, 8/2011)    
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2011-08-22:318649</id>
 <title>Hoa hồng</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com/post/3222/318649" /> 
  
 <updated>2011-08-22T08:54:42+07:00</updated> 
 <summary type="text">     </summary> 
 <author> 
  
 <name>nguyennhatnam</name> 
</author> 
<dc:subject>
Tác phẩm bạn bè 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://nguyennhatnam.vnweblogs.com"> 
       
</content> 
</entry> 
 
</feed>
